🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mười một giờ đêm, cả nhà đã tắt đèn phòng chung, chỉ còn ánh đèn bàn nhỏ trong phòng Khuê rọi lên

những trang sổ phác thảo anh đã vẽ đi vẽ lại cùng một hình suốt cả tuần: một cánh cửa, một tán cây,

một dáng người quay lưng. Bên ngoài, con hẻm đã yên tĩnh hẳn, chỉ còn tiếng một chiếc xe máy chạy

ngang thật xa, rồi tắt hẳn, để lại sự im lặng đặc quánh của một căn nhà đang chờ ai đó lên tiếng.

Tay anh run nhẹ khi cầm bút, không phải vì lạnh. Anh đặt bút xuống, nhìn chằm chằm vào hình vẽ, rồi

gấp sổ lại, bước ra khỏi phòng, đi dọc hành lang tới gõ khẽ cửa phòng Vy trên gác.

"Vy, ngủ chưa?"

Cánh cửa hé mở, Vy còn thức, đang đọc gì đó trên điện thoại. "Chưa, có chuyện gì vậy anh?"

"Tôi... có thể nói chuyện với em một chút được không? Riêng thôi."

Vy hơi bất ngờ, nhưng gật đầu, kéo cửa mở rộng hơn, ngồi xuống mép giường, ra hiệu cho Khuê ngồi vào

chiếc ghế học bài đối diện. Cô tắt bớt màn hình điện thoại, dồn hết sự chú ý về phía anh, một phản xạ

cô luyện được từ những buổi tiếp khách hàng ở văn phòng luật, nơi cách người ta bắt đầu một câu chuyện

khó nói thường quan trọng hơn nội dung câu chuyện đó.

Khuê ngồi xuống, hai tay đan vào nhau, không nhìn thẳng vào Vy, mắt dán vào một điểm vô định trên sàn

nhà.

"Tao... thôi, để tao nói từ từ." Anh hít một hơi. "Tao từng quen ai đó, ở đây. Không phải kiểu tình

cờ như tao vẫn nói với mọi người."

Vy im lặng, không hỏi dồn, chỉ ngồi yên chờ anh nói tiếp, đúng bản năng của người quen lắng nghe

trước khi phán xét, một kỹ năng cô rèn được từ những buổi thực tập ở văn phòng luật.

"Người đó là bạn thân của tao, từ hồi cấp ba. Tao không nói tên được, không phải vì sợ phạm luật gì

đâu, chỉ là... tao chưa sẵn sàng nói ra thành lời." Khuê nói, giọng ngắt quãng, mỗi câu như phải cố

gắng lắm mới đẩy ra khỏi cổ họng. "Người đó từng nhắc tới hẻm này, tới cây sung đầu hẻm, trong một

tin nhắn hồi hai ngàn hai mươi bốn. Sau đó thì mất liên lạc, hoàn toàn."

Trong đầu Khuê, một ký ức rất ngắn lướt qua: một buổi chiều mưa, hai đứa trẻ mười bảy tuổi trốn học,

ngồi dưới mái hiên một tiệm tạp hoá cũ, cười đùa về một tương lai còn rất xa. Anh chớp mắt, ký ức tan

biến nhanh như khi nó xuất hiện.

"Vậy anh nghĩ..." Vy nói chậm, cân nhắc từng chữ, "người đó có thể là một trong nhóm thuê trước tụi

mình?"

"Tao không dám chắc. Nhưng tao... tao nghĩ vậy." Khuê ngước lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Vy

kể từ lúc bước vào phòng. "Đó là lý do tao tới đây, không hoàn toàn tình cờ như tao vẫn nói."

Vy ngồi lặng một lúc, xử lý thông tin, rồi gật đầu chậm rãi. "Cảm ơn anh đã nói với em. Em không hỏi

thêm gì đâu, em hứa."

"Tao biết," Khuê nói, giọng nhẹ nhõm hơn một chút, dù gương mặt vẫn còn nặng trĩu. "Tao chỉ... không

thể giữ một mình mãi được. Nhưng tao chưa sẵn sàng nói với cả nhóm, chưa phải lúc này."

"Em hiểu." Vy nhìn anh, ánh mắt đổi khác, không còn là ánh mắt của một người bạn cùng nhà bình

thường, mà mang thêm một lớp gì đó gần với sự cảm thông sâu hơn, thứ chỉ có được khi một người vừa

chọn tin tưởng bạn với một phần của chính họ mà họ giấu kín với những người khác.

"Cảm ơn em đã nghe," Khuê nói, đứng dậy, tay vẫn còn hơi run.

"Bất cứ lúc nào cũng được," Vy đáp, tiễn anh ra cửa.

Khuê bước ra hành lang, cửa phòng Vy khép lại phía sau. Anh đứng đó một lúc, nhìn xuống cầu thang dẫn

về phòng mình, cảm giác nhẹ nhõm và sợ hãi trộn lẫn vào nhau theo một cách anh chưa từng trải qua,

như vừa mở một cánh cửa nhỏ trong một căn nhà lớn còn rất nhiều cánh cửa khác vẫn đóng kín.

Anh liếc mắt về phía cầu thang dẫn lên gác lửng, nơi cửa phòng khoá vẫn im lìm như mọi đêm. Lần đầu

tiên kể từ ngày dọn vào, anh tự hỏi liệu bên trong đó có giữ câu trả lời cho điều anh vừa nói ra hay

không, rồi lắc đầu, tự nhủ mình còn chưa sẵn sàng để biết câu trả lời, dù có ai đưa chìa khoá cho anh

ngay lúc này.

Về tới phòng, anh không bật đèn ngay, chỉ đứng bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân tối, nơi tán cây sung

đầu hẻm khẽ lay động dưới một cơn gió rất nhẹ, gần như không đủ để gọi là gió.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →