🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Buổi tối cùng ngày, sau cuộc họp sáng nay, cả bốn người ngồi lại quanh bàn ăn gỗ sáu chỗ, mâm cơm

Ngân nấu vội hơn thường lệ vì cả buổi chiều ai cũng bận tâm chuyện khác, không ai còn nhiều hứng nấu

nướng kỹ càng như tuần đầu.

Không khí trong bữa ăn khác hẳn bữa cơm đầu tiên gần hai tuần trước. Vẫn là bốn người đó, vẫn là căn

bếp đó, nhưng có gì đó đã mỏng đi, như một lớp sơn bóng ban đầu giờ đã hơi phai màu dưới nắng gió.

"Cá kho hơi mặn," Đăng nhận xét, không phải để chê, chỉ để có gì đó nói ra giữa khoảng im lặng đang

kéo dài hơn bình thường.

"Ừ, tao vội quá," Ngân đáp, gắp thêm một miếng rau cho vào chén, không nhìn ai.

Không ai bảo ai, cả bốn cùng lờ đi câu hỏi đang treo trong đầu mỗi người suốt cả ngày hôm nay: ai đã

từng ngủ trong những căn phòng này trước họ, và điều gì đã khiến người đó, hay những người đó, để lại

dấu vết kỳ lạ tới mức một cô kế toán cẩn thận như Ngân phải lập hẳn một bảng theo dõi. Hợp đồng đã

nói rõ ràng: không được hỏi. Và tiền cọc, mười tám triệu, không phải số tiền ai trong bốn người này

có thể mất mà không đau.

Đăng nhìn quanh bàn ăn, quan sát từng người một cách kín đáo, thói quen anh giữ từ lâu, giờ càng rõ

rệt hơn. Ngân vẫn nói chuyện bình thường, dù thỉnh thoảng mắt cô lướt về phía cửa sổ bếp, chỗ có vệt

ố hình bàn tay mà giờ cả nhà đều mặc định coi là ẩm mốc. Vy ăn chậm hơn mọi khi, thi thoảng dừng đũa

lại như đang suy nghĩ điều gì đó không liên quan tới bữa cơm. Còn Khuê, ngồi ở góc bàn quen thuộc,

gắp thức ăn đều đặn nhưng mắt anh, mỗi khi vô tình chạm phải ánh nhìn của Đăng, lại quay đi rất

nhanh, nhanh hơn mức một người chỉ đơn giản đang ngại giao tiếp mắt.

Đó không phải lần đầu Đăng nhận ra điều này. Từ những ngày đầu ở buổi xem nhà, anh đã để ý Khuê hay

lảng tránh câu hỏi, hay đứng lùi lại một bước khi cả nhóm bàn luận điều gì đó liên quan tới quá khứ

căn nhà. Anh chưa từng nói ra nghi ngờ đó với ai, kể cả với Vy, người anh có xu hướng tin tưởng nhất

trong nhóm lúc này. Không phải vì anh không tin Khuê là người xấu, mà vì anh biết, nghi ngờ mà không

có bằng chứng, nói ra chỉ khiến mọi thứ căng thẳng hơn không cần thiết, đúng kiểu sai lầm anh từng

mắc phải khi ngờ vực sai người ở khu trọ cũ.

Bữa ăn kết thúc trong im lặng nhiều hơn tiếng cười. Bốn người dọn dẹp nhanh gọn, không ai còn hứng

kéo dài buổi tối như những ngày đầu, mỗi người tản về phòng riêng sớm hơn thường lệ.

Đăng là người ở lại phòng khách lâu nhất, ngồi một mình trên sofa, tay cầm tờ hợp đồng thuê nhà mà

Vy đã để lại trên bàn từ buổi họp sáng nay, gấp gọn ngay ngắn như luôn được gấp lại sau mỗi lần ai đó

đọc xong.

Anh mở lại lần nữa, không phải để tìm gì mới, chỉ để nhìn con chữ, cố hiểu vì sao một dòng chữ đơn

giản như vậy lại có sức nặng khiến bốn con người trưởng thành, có học, có lý trí, đều chọn im lặng

thay vì hỏi thẳng, dù ai cũng biết rõ mình có quyền hỏi.

Anh gấp hợp đồng lại như thể gấp nó thì điều khoản kỳ lạ kia cũng gọn theo, nhưng cái cảm giác được

quan sát, cái cảm giác đã bắt đầu từ ngày đầu tiên đứng trước cửa gỗ sơn xanh rêu, vẫn nằm nguyên đó,

y như trước khi anh mở nó ra.

Anh đặt hợp đồng lên bàn, đứng dậy tắt đèn phòng khách, chỉ để lại ánh đèn hành lang mờ nhạt soi lối

lên các phòng. Trước khi lên gác, anh dừng lại một chút ở chân cầu thang, nhìn lên phía cửa phòng

khoá, nơi từ đây có thể thấy một khe sáng rất mỏng lọt ra dưới cánh cửa, dù không ai trong nhà có

chìa để vào đó, và cô Tuyết cũng chưa từng ghé qua tối nay để bật đèn nào cả.

Anh đứng nhìn thêm vài giây, rồi tự nhủ chắc chỉ là ánh đèn đường hắt qua một khe hở nào đó trên mái,

quay lưng bước lên phòng mình, để lại sau lưng một căn nhà đang dần học cách giữ bí mật của chính nó,

và bốn con người mới tới, những người vẫn chưa biết rằng im lặng, đôi khi, cũng là một cách bắt đầu

lặp lại điều đã từng xảy ra.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →