🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng Chủ nhật, ánh nắng nhạt xuyên qua tấm rèm mỏng phòng khách, cả bốn người ngồi quây thành một

vòng không đều trên sofa và mấy cái ghế gỗ kéo từ bàn ăn sang, chuẩn bị cho một cuộc họp mà không ai

nói thẳng ra rằng nó quan trọng tới mức nào.

[Ngân]

Cô mở laptop, xoay màn hình cho cả nhóm cùng thấy, tay hơi run khi bấm mở file Excel đã cập nhật

thêm hai dòng mới từ tối qua.

"Tao trình bày lại cho rõ. Từ ngày dọn vào tới giờ, đúng bốn món đồ của tao biến mất, không tìm lại

được món nào. Khoảng cách giữa các lần đang ngắn dần: năm ngày, hai ngày, ba ngày." Cô chỉ tay vào

từng dòng dữ liệu, giọng cố giữ đều như đang thuyết trình báo cáo tài chính cuối quý. "Tao không nghĩ

đây là trùng hợp nữa."

[Đăng]

Anh ngồi khoanh tay, nhìn màn hình, đầu óc tự động chạy lại toàn bộ những gì anh quan sát được từ

ngày đầu tiên: giấy tờ sạch, giá thuê có lý do hợp lý, không có dấu hiệu lừa đảo tài chính nào. Cái

kinh nghiệm cũ của anh, cái phản xạ nghi ngờ giúp anh tránh được cú lừa năm ngoái, lần này không tìm

được chỗ để bấu víu.

"Tao không hỏi gì hết," anh nói, chậm rãi. "Tao chỉ đang nhìn thôi, nhìn không phạm luật chứ? Nhưng

tao đồng ý với Ngân, cái này không giống bừa bộn thường."

[Khuê]

Anh ngồi lùi ra phía sau nhất trong vòng, tay siết nhẹ quai cuốn sổ phác thảo đặt trên đùi. Anh đã

biết điều này từ vài ngày trước, đã tự viết ra rồi gạch đi, nhưng nghe Ngân trình bày thành lời trước

cả nhóm, cảm giác khác hẳn, nặng nề hơn nhiều.

"Tao... thôi, để tao nghe hết đã," anh lẩm bẩm khi Vy quay sang định hỏi ý kiến anh, và cụp mắt xuống

sổ phác thảo, không nhìn thẳng vào ai.

Vy để ý thấy sự im lặng đó, khác hẳn cách anh vẫn phản ứng với những chuyện bình thường khác, nhưng

cô không nói ra, chỉ ghi nhận nó vào một góc trong đầu, giống cách cô vẫn ghi chú lại những chi tiết

đáng ngờ trong hồ sơ vụ việc.

[Vy]

"Tao đã đọc lại hợp đồng lần thứ ba," cô nói, mở cuốn sổ ghi chú luật của mình ra. "Về mặt pháp lý,

điều khoản 'không hỏi' không có căn cứ luật nào ép buộc tụi mình. Vi phạm chỉ mất cọc, không có hậu

quả pháp lý nào khác."

"Vậy sao tụi mình vẫn chưa ai dám hỏi?" Ngân hỏi, nhìn quanh.

Không ai trả lời ngay.

"Tao nghĩ," Vy nói tiếp, giọng chậm lại, "vấn đề không phải luật có ép được tụi mình hay không. Vấn

đề là, nếu cái bảng của Ngân đúng, thì có gì đó thật sự đang xảy ra khi luật đó bị chạm tới. Và tụi

mình chưa biết cái gì đó là gì."

Cả bốn người im lặng một lúc lâu, tiếng quạt trần quay đều đều là âm thanh duy nhất lấp đầy khoảng

trống.

"Vậy giờ tính sao?" Đăng hỏi, phá vỡ im lặng. "Dọn ra hết à? Mất mười tám triệu cọc luôn?"

"Không ai muốn vậy," Ngân lắc đầu. "Với lại, chưa có gì thật sự nguy hiểm xảy ra cả. Chỉ là đồ đạc

biến mất thôi, chưa ai bị hại gì."

"Vậy thì," Vy nói, gấp cuốn sổ ghi chú lại, "tụi mình cứ ở, cẩn thận hơn, và không ai chủ động hỏi

thêm bất cứ điều gì về người ở trước. Coi như đó là cách an toàn nhất lúc này."

Cả bốn người gật đầu, đồng thuận trong im lặng, không ai đề nghị thử hỏi cô Tuyết hay bà Sáu thêm một

câu nào để xác minh, dù về mặt lý thuyết, họ hoàn toàn có quyền làm vậy.

Chính sự im lặng đó, không phải một lời tuyên bố nào, mới là quyết định thật sự của cả nhóm sáng hôm

đó: họ chọn sống cùng điều bí ẩn này, thay vì đối mặt trực diện với nó.

Buổi họp kết thúc, mỗi người tản đi làm việc riêng, nhưng không khí trong nhà đã đổi khác kể từ đó,

một lớp cảnh giác mỏng phủ lên mọi hành động bình thường nhất, từ cách họ nói chuyện với hàng xóm cho

tới cách họ tránh nhắc tới bất cứ điều gì liên quan tới quá khứ của căn nhà.

Ngân gấp laptop lại, cất bảng theo dõi vào ngăn kéo có khoá, một chi tiết nhỏ cô mới thêm từ sáng nay.

Vy xếp lại chồng giấy tờ pháp lý của mình gọn gàng như mọi lần. Đăng đứng dậy pha một ấm trà, rót ra

bốn ly, đặt lên bàn dù chẳng ai gọi, như một cách xoa dịu không khí còn đọng lại sau cuộc họp. Khuê

là người cuối cùng rời khỏi phòng khách, đứng lại ở cửa một lúc, nhìn cả ba người còn lại, rồi mới

lặng lẽ bước lên phòng mình.

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →