Tối thứ Sáu, Ngân ngồi một mình trong phòng, laptop mở sẵn, ánh đèn bàn duy nhất sáng trong bóng tối
đã bao trùm cả nhà từ lúc mười giờ.
Cô mở một tab Excel mới, gõ tiêu đề đậm ở hàng đầu: "THEO DÕI ĐỒ VẬT BẤT THƯỜNG." Rồi kẻ từng cột:
Ngày mất. Vật. Vị trí cuối cùng thấy. Ghi chú.
Cô điền vào từng dòng, cẩn thận như đang lập báo cáo cho sếp: chiếc tất lẻ, thứ Tư tuần trước, để
trên nóc tủ Đăng (cô hỏi lại Đăng để chắc chắn thông tin). Cuốn sổ ghi chi tiêu bìa xanh cũ, cuối
tuần đó, để trên bàn học. Cuốn sổ thứ hai, mới mua thay thế, chỉ hai ngày sau, để trên đầu giường.
Chiếc kẹp tóc, sáng thứ Năm, để trong hộp phụ kiện góc phòng khách.
Nhìn vào bảng, một khuôn mẫu bắt đầu hiện ra rõ hơn: tất cả đều là đồ của cô, tất cả đều là những món
cô dùng gần như mỗi ngày, và khoảng cách giữa các lần mất đang ngắn dần lại. Từ chiếc tất tới cuốn
sổ đầu tiên là năm ngày. Từ cuốn sổ đầu tới cuốn sổ thay thế chỉ còn hai ngày. Từ đó tới chiếc kẹp
tóc, đúng ba ngày. Cô kéo một cột mới, tính khoảng cách trung bình, nhìn con số hiện ra mà thấy lạnh
sống lưng, dù chưa chắc con số đó có ý nghĩa thống kê thật sự nào.
Cô ngồi thêm một lúc, cân nhắc có nên nói với cả nhóm ngay tối nay hay đợi thêm vài ngày cho chắc dữ
liệu. Cuối cùng cô quyết định sẽ nói, vì sự im lặng một mình với những con số này bắt đầu khiến cô
mất ngủ hai đêm liền.
Cô gõ cửa phòng khách, gọi cả nhóm ra xem, giọng cố giữ bình thản nhưng không giấu được sự lo lắng.
"Tao lập cái bảng này mấy ngày rồi, cho mọi người coi thử."
Đăng, Vy, Khuê tụ lại quanh laptop, nhìn màn hình.
"Ghê thiệt," Đăng nói, gãi đầu. "Toàn đồ của mày không hà."
"Ừ, tao cũng thấy vậy nên mới lập bảng, coi có phải mình đang tự tưởng tượng ra không." Ngân gõ nhẹ
ngón tay lên bàn phím, chưa dám nhìn thẳng vào mắt ai. "Nhưng nhìn số liệu thế này, tao không nghĩ là
tự tưởng tượng nữa."
Một khoảng im lặng ngắn bao trùm cả phòng khách.
"Ở tạm thôi mà," Đăng lên tiếng trước, giọng cố giữ nhẹ nhàng, nửa như đang trấn an cả nhóm, nửa như
đang tự trấn an chính mình. "Sáu tháng thôi, đâu cần nghĩ quá xa. Chắc do nhà mới, đồ đạc chưa quen
chỗ để, mất vài món lặt vặt cũng bình thường."
"Chắc vậy," Vy gật, dù ánh mắt cô vẫn dán vào bảng Excel, rõ ràng chưa hoàn toàn bị thuyết phục bởi
chính câu nói của mình. Cô lướt qua từng dòng số liệu thêm lần nữa, môi mím lại như đang cân nhắc
điều gì nhưng không nói ra.
Khuê không nói gì, chỉ đứng lùi ra sau một chút, mắt lướt qua từng dòng dữ liệu, trong đầu tự động
đối chiếu với những gì anh đã âm thầm ghi vào sổ phác thảo mấy ngày trước. Không phải anh không biết
gì, anh biết nhiều hơn những gì anh dám nói ra lúc này.
"Thôi, khuya rồi, mọi người đi ngủ đi," Ngân nói, đóng laptop lại. "Tao sẽ theo dõi thêm, có gì mới
tao cập nhật sau."
Cả nhóm giải tán về phòng riêng. Đăng, trước khi vào phòng, dừng lại kiểm tra khoá cửa chính hai lần,
điều anh chưa từng làm những đêm trước, dù chính anh cũng không giải thích được vì sao đêm nay lại
làm vậy. Anh đứng một lúc ở phòng khách, nhìn quanh căn nhà giờ đã tắt gần hết đèn, chỉ còn ánh sáng
mờ hắt ra từ khe cửa phòng Ngân, rồi mới yên tâm quay về phòng mình.
Trong phòng mình, Ngân ngồi lại một lúc trước khi tắt đèn, mở lại bảng Excel, nhìn dòng cuối cùng
trống trơn chờ dữ liệu mới. Cô gõ thêm một dòng ghi chú riêng cho mình, không cho ai xem: "Chưa nói
hết mọi thứ với cả nhóm. Cần theo dõi thêm trước khi báo."
Cô đóng máy, tắt đèn, nằm xuống giường trong bóng tối, tai vẫn lắng nghe từng tiếng động nhỏ của căn
nhà, tiếng quạt trần quay đều, tiếng gỗ kêu khe khẽ đâu đó trên gác, cho tới khi giấc ngủ kéo cô đi
lúc nào không hay.
Chiếc đồng hồ đeo tay, món quà em trai tặng, vẫn nằm nguyên trên cổ tay cô suốt đêm đó, chưa một lần
được tháo ra kể từ ngày cô nhận nó, kể cả khi ngủ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →