Sáng thứ Năm, Khuê dậy sớm hơn thường lệ, ngồi ở bàn bếp chờ phin cà phê nhỏ giọt, tay cầm bút chì vẽ
nguệch ngoạc lên góc tờ báo cũ ai đó để lại trên bàn. Nhà còn yên ắng, chỉ có tiếng phin nhỏ tí tách
và tiếng chim ríu rít ngoài cây sung đầu hẻm vọng vào qua khung cửa sổ hé mở.
Anh vẽ một cái cây, rồi một ngôi nhà, rồi xoá đi vẽ lại vài lần, không có ý tưởng gì rõ ràng, chỉ là
thói quen giữ tay bận rộn trong lúc đầu óc lơ mơ chưa tỉnh hẳn. Cà phê nhỏ từng giọt xuống ly, chậm
rãi, mùi thơm lan toả khắp bếp.
Ngân bước vào, tóc còn rối, mắt còn ngái ngủ, đi thẳng tới bàn trang điểm nhỏ kê góc phòng khách gần
gương soi chung của cả nhà, định lấy chiếc kẹp tóc quen thuộc để búi tóc gọn trước khi đi làm.
"Ủa, kẹp tóc của tao đâu rồi ta?" cô lẩm bẩm, tay lục tìm trong hộp đựng phụ kiện nhỏ.
Khuê ngẩng lên nhìn, không nói gì, nhưng trong đầu anh vừa khớp lại một điều gì đó. Kẹp tóc, cuốn sổ
ghi chi tiêu, chiếc tất lẻ. Tất cả đều là đồ Ngân dùng gần như mỗi ngày, những món đồ cô chạm vào
thường xuyên nhất, không phải đồ cất kỹ ít đụng tới.
Với con mắt của một người quen quan sát bố cục, quen để ý những chi tiết lệch khỏi khuôn mẫu bình
thường, Khuê nhận ra điều đó không giống một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Có một khuôn mẫu ở đây, dù anh
chưa hiểu rõ nó là gì.
Anh cầm bút chì, viết vội một dòng nhỏ vào góc sổ phác thảo, chữ viết run run: "đồ hay chạm - không
ngẫu nhiên."
"Anh Khuê thấy kẹp tóc tao đâu không?" Ngân hỏi, quay sang anh.
Khuê giật mình, vội gấp sổ lại, đẩy nó ra xa một chút. "Không... tôi không thấy."
"Chắc lại lạc đâu đó nữa rồi," Ngân thở dài, búi tóc tạm bằng dây thun thay thế, không còn thời gian
tìm thêm vì sắp trễ giờ làm. "Dạo này tao mất đồ hoài, chắc do đầu óc tao đang để đâu đâu."
"Chắc vậy," Khuê đáp, giọng có phần gượng gạo hơn bình thường.
Ngân không để ý, vội vàng ăn sáng qua loa rồi ra khỏi nhà. Đăng cũng đã đi ca sớm từ lúc Khuê chưa
dậy. Chỉ còn Khuê và Vy ở nhà, Vy đang ngồi học bài trên gác, chưa xuống.
Khuê ngồi lại một mình ở bàn bếp, mở lại sổ phác thảo, nhìn dòng chữ mình vừa viết. Anh muốn nói ra
điều mình vừa nhận ra, chia sẻ với cả nhóm, nhưng lại sợ nếu nói ra, anh sẽ phải giải thích vì sao
mình lại để ý kỹ tới vậy, và câu hỏi tiếp theo chắc chắn sẽ là tại sao anh lại nhạy cảm với những
chuyện như thế này ngay từ đầu.
Anh không sẵn sàng trả lời câu hỏi đó, chưa phải lúc này. Anh cũng chưa chắc chắn liệu điều mình nhận
ra có thật sự nghĩa lý gì hay chỉ là trí tưởng tượng của một người quá quen với việc tìm hình khối
trong mọi thứ, kể cả khi chẳng có gì để tìm.
Cuối cùng, anh gạch bỏ dòng chữ vừa viết, không xé trang giấy như mọi lần, chỉ gạch một đường ngang
qua nó, rồi lật sang trang mới, vẽ lại cái cây từ đầu, lần này vẽ kỹ hơn, tán lá rậm rạp hơn, giống
hệt cây sung đầu hẻm mà từ cửa sổ bếp có thể nhìn thấy một góc nhỏ.
Đúng lúc đó, Ngân bước vào bếp lấy chai nước quên mang theo, thấy Khuê đang cắm cúi vẽ, liền hỏi vội:
"Anh vẽ gì đó, cho em coi với?"
Khuê giật mình, theo phản xạ úp cuốn sổ xuống bàn, nhanh tới mức chính anh cũng ngạc nhiên với chính
mình. "À... chưa xong, để lúc khác."
Ngân nhún vai, không nghĩ nhiều, cầm chai nước rồi chạy vội ra cửa vì sợ trễ giờ, để lại Khuê một
mình với cuốn sổ úp mặt xuống bàn và một cảm giác áy náy anh chưa biết gọi tên là gì cho đúng.
Anh ngồi lặng thêm một lúc, cà phê trong ly đã nguội hẳn từ bao giờ. Ngoài cửa sổ, một chiếc lá sung
rơi xuống sân, xoay tròn vài vòng trước khi nằm im trên nền gạch, giống hệt cách một chiếc lá đã rơi
trong buổi chiều đầu tiên anh đứng trước cửa nhà này, dù anh không còn nhớ rõ mình đã để ý điều đó
từ khi nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →