Vy về tới nhà lúc gần mười một giờ đêm, sau buổi học nhóm kéo dài ở thư viện trường Luật rồi tạt qua
quán trà sữa gần đó ngồi thêm với hai bạn cùng lớp bàn chuyện thực tập.
Cả nhà đã tắt đèn phòng khách, chỉ còn một khe sáng mỏng lọt ra từ dưới cửa phòng Ngân. Vy định đi
thẳng lên phòng mình trên gác, nhưng nghe có tiếng động lạ, tiếng giấy sột soạt và tiếng thở dài, nên
ghé lại gõ cửa khẽ.
"Ngân, ngủ chưa?"
"Chưa, vô đi."
Vy đẩy cửa, thấy Ngân đang ngồi giữa sàn nhà, xung quanh là một đống giấy tờ, hoá đơn, sổ sách cũ
được lôi ra từ hộp lưu trữ, có vẻ như cô đã lục tung cả góc phòng để tìm thứ gì đó.
"Mày làm gì vậy?" Vy hỏi, ngồi xuống cạnh.
"Tao lại mất thêm một thứ nữa. Cuốn sổ ghi chi tiêu tao mới mua thay cuốn cũ, để trên đầu giường có
hai ngày mà cũng biến mất." Ngân xoa mặt, giọng mệt mỏi rõ rệt. "Tao tìm khắp phòng rồi, không có
đâu hết."
Vy nhìn quanh căn phòng bừa bộn, rồi nhìn Ngân, cố nói giọng bình tĩnh dù trong lòng cũng thấy có gì
đó không ổn. "Có khi nào mày để quên ở đâu đó trong nhà không? Bếp, phòng khách?"
"Tao đã kiểm hết rồi. Cả bàn ăn, cả bếp, cả sofa phòng khách. Không có." Ngân ngước lên, mắt hơi đỏ
vì mệt và vì một chút gì đó gần giống nỗi sợ chưa dám gọi tên. "Vy, mày là dân luật, đọc kỹ mọi thứ.
Mày nghĩ có gì bất thường ở căn nhà này không?"
Vy im lặng một lúc, cân nhắc câu trả lời. Cô nhớ lại điều khoản kỳ lạ trong hợp đồng, nhớ lại cảm
giác được quan sát mà cô chưa lý giải nổi từ đêm đọc lại hợp đồng lần ba. Nhưng cô cũng không muốn
làm Ngân hoảng thêm.
"Tao nghĩ... có thể mọi thứ đều có lời giải hợp lý. Đồ đạc lộn xộn lúc mới dọn, dễ thất lạc. Nhà cũ
có khi ẩm mốc làm giấy tờ dính vào đâu đó cũng có." Vy nói, giọng cố giữ vững, dù chính cô cũng không
hoàn toàn tin vào lời mình vừa nói.
"Ừ, chắc vậy," Ngân gật, không có vẻ thuyết phục lắm, nhưng cũng không muốn tranh luận thêm lúc gần
nửa đêm.
Vy nhìn đống giấy tờ vương vãi trên sàn, để ý thấy một điều nhỏ: cả ba món đồ mất tích tính tới lúc
này, chiếc kẹp tóc chưa mất nhưng chiếc tất và hai cuốn sổ, đều là những thứ Ngân hay cầm nắm, chạm
vào mỗi ngày, không phải đồ để yên một chỗ ít dùng tới. Cô định nói ra suy nghĩ đó, nhưng rồi lại
thôi, sợ càng khiến Ngân thêm lo.
"Thôi, để tao giúp mày lập lại bảng ghi chép, cho chắc," Vy nói, đứng dậy lấy giấy bút từ bàn học của
Ngân. "Ghi lại từ đầu, lần này để tao giữ hộ một bản sao trên điện thoại luôn, phòng khi mất tiếp thì
còn có cái mà tra."
Ngân bật cười nhẹ, dù mắt vẫn còn mệt. "Mày làm luật mà tính cẩn thận như dân kế toán vậy."
"Nghề dạy người mà," Vy đáp, ngồi xuống bắt đầu kẻ bảng.
Hai người ngồi lại với nhau tới gần một giờ sáng, ghi chép lại từng khoản chi tiêu Ngân còn nhớ được,
cố dựng lại những gì đã mất bằng trí nhớ. Có lúc Ngân nhớ chính xác tới từng nghìn đồng, có lúc lại
ngập ngừng, phải nhắm mắt lại một lúc mới nhớ ra hôm đó mua gì. Vy ghi giúp, chữ viết ngay ngắn, đều
tăm tắp như thói quen viết ghi chú pháp lý của cô. Ngoài cửa sổ, con hẻm đã im ắng hẳn, chỉ còn tiếng
chó sủa xa xa và ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khe rèm, thỉnh thoảng có tiếng xe máy chạy ngang rồi
tắt dần.
Trước khi Vy rời phòng đi ngủ, Ngân giữ cô lại một chút, nói khẽ: "Cảm ơn mày nha, tự nhiên tao thấy
đỡ sợ hơn nhiều."
"Có gì đâu," Vy mỉm cười, khép cửa lại sau lưng, bước ra hành lang tối, nơi cầu thang dẫn lên phòng
mình trên gác vẫn im lìm như mọi đêm, chỉ có tiếng gỗ kêu khe khẽ dưới bước chân cô, quen thuộc mà
đêm nay bỗng nghe rõ hơn hẳn mọi khi.
Cô dừng lại một giây trước cửa phòng khoá đối diện phòng mình, nhìn ổ khoá cũ kỹ dưới ánh đèn hành
lang mờ nhạt, rồi lắc đầu tự nhủ mình đang nghĩ quá nhiều, mở cửa phòng bước vào, khép lại, tắt đèn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →