Thứ Tư, sáu giờ sáng, Đăng dậy chuẩn bị đồ nghề cho ca giao hàng sớm, mò mẫm tìm áo khoác đồng phục
màu xanh lá treo ở góc tủ quen thuộc.
Anh không tìm thấy chiếc tất đôi anh vẫn để sẵn trên nóc tủ, cạnh cuộn băng keo và bộ sạc dự phòng.
Chỉ còn một chiếc, chiếc kia biến mất không dấu vết. Anh lục lại dưới gầm giường, trong túi quần áo
bẩn chưa giặt, dưới đống chăn gối, không thấy đâu.
"Chắc mình làm rớt đâu đó," anh tự nhủ, xỏ đại đôi tất khác, không nghĩ nhiều, khoác balo ra khỏi
nhà kịp giờ nhận đơn hàng đầu tiên.
Buổi sáng đó, khi cả nhà tụ lại ăn sáng vội trước khi mỗi người đi làm đi học, Ngân ngồi vào bàn, tay
cầm tô mì gói còn bốc khói, mặt hơi nhăn.
"Ê, có ai thấy cuốn sổ ghi chi tiêu bìa xanh của tao không? Tao để trên bàn học tối qua, sáng nay
tìm không ra."
"Không thấy," Vy lắc đầu, đang vội xỏ giày chuẩn bị đi học.
"Chắc mày để đâu đó rồi quên thôi," Đăng nói, miệng vẫn còn ngậm miếng bánh mì. "Tao cũng vừa mất một
chiếc tất, chắc do dọn đồ lộn xộn hết cả lên."
"Ừ chắc vậy," Ngân gật, húp một ngụm nước mì, không nghĩ ngợi gì thêm, vì đúng là mấy ngày dọn nhà,
đồ đạc còn lộn xộn khắp nơi, mất một hai món nhỏ cũng chẳng có gì lạ.
Khuê từ phòng bước ra, tay cầm cuốn sổ phác thảo như mọi khi, ngồi vào bàn ăn cùng mọi người, không
nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ăn sáng rồi lại rút vào phòng riêng ngay sau đó.
Cả nhóm tản ra đi làm đi học, căn nhà vắng người suốt cả ngày, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều
trong phòng khách và ánh nắng di chuyển chậm rãi qua các khung cửa sổ theo giờ. Bảng phân công dọn
nhà trên tủ lạnh vẫn treo nguyên đó, bốn cái tên xếp thẳng hàng, chưa có gì thay đổi kể từ ngày dán
lên. Cây sung đầu hẻm, nhìn qua cửa sổ bếp, đứng im lìm dưới nắng trưa, tán lá không một chút lay
động vì hôm đó trời lặng gió hiếm hoi.
Buổi trưa, Đăng tranh thủ giữa hai đơn hàng, ghé ngang nhà lấy nước uống, thấy căn nhà vắng tanh, chỉ
có tiếng quạt kêu è è. Anh đứng trong bếp một lúc, nhìn quanh, không có gì bất thường, rồi lại vội
vàng đi tiếp, không kịp nghĩ ngợi nhiều vì đơn hàng tiếp theo đã báo trên app.
Tối đó, khi mọi người trở về, Ngân vẫn chưa tìm ra cuốn sổ ghi chi tiêu. Cô lục lại phòng mình một
lần nữa, kỹ hơn, dưới nệm, sau tủ quần áo, trong ngăn kéo bàn học, không thấy đâu cả.
"Lạ thiệt," cô lẩm bẩm, đứng giữa phòng, hai tay chống hông nhìn quanh. "Tao nhớ rõ ràng để ngay trên
bàn học, cạnh cây bút chì đỏ mà."
Đăng đi ngang qua cửa phòng, nghe thấy, ghé vào hỏi. "Chưa kiếm ra hả?"
"Chưa. Với lại tao thấy hơi kỳ, tao là đứa cẩn thận lắm, không đời nào để lạc mất đồ như vậy."
"Chắc do đồ đạc còn mới dọn, chưa quen chỗ để thôi. Từ từ tìm ra à," Đăng trấn an, dù trong đầu anh
cũng thấy có gì đó chưa ổn, chỉ là chưa đủ để gọi là bất thường thật sự.
Anh nhớ lại phản xạ cũ của mình, cái phản xạ từng cứu anh khỏi bị lừa thêm lần nữa: kiểm tra kỹ,
không vội tin, không vội kết luận. Nhưng lần này, không có tài khoản ngân hàng nào để tra, không có
số điện thoại lạ nào để đối chiếu. Chỉ có một chiếc tất mất tích và một cuốn sổ biến mất, những thứ
mà kinh nghiệm cũ của anh không giúp được gì.
"Thôi kệ, mai tao mua sổ mới, ghi lại từ đầu cũng được," Ngân nói, giọng cố nhẹ nhàng, nhưng tay vẫn
xoay chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay theo phản xạ.
"Mày cẩn thận vậy mà cũng để mất đồ được à," Vy trêu nhẹ, cố làm không khí bớt căng.
"Ừ đó, tao cũng thấy lạ với chính tao," Ngân cười gượng, nhưng ánh mắt vẫn còn dán vào góc bàn học
trống trơn, nơi cuốn sổ từng nằm.
Đêm đó, trước khi ngủ, Đăng đứng ở cửa phòng nhìn ra hành lang tối, nơi ánh đèn ngủ nhỏ leo lét chiếu
lên bức tường trống, cảm giác có gì đó đang lặng lẽ dịch chuyển trong căn nhà này, chậm rãi, không ồn
ào, giống hệt cách một cơn nước lớn dâng lên từ từ ngoài sông mà không ai để ý cho tới khi nó đã ngập
tới mắt cá chân.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →