Tôi bước ra khỏi con hẻm nhỏ, bóng chiều đã lướt qua những mái nhà cũ kỹ, đổ dài trên mặt đường. Không khí oi ả của buổi trưa đã nhường chỗ cho cái mát lành hơn một chút, nhưng sự tĩnh lặng thì không. Ngay lập tức, một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của tiếng động ập vào tôi, như một dòng sông cuộn chảy, lôi kéo mọi giác quan.
Đó là tiếng còi xe. Không phải một tiếng còi lẻ loi, mà là hàng trăm, hàng ngàn tiếng còi cùng hòa âm, mỗi tiếng một sắc thái, một cường độ, dệt nên tấm thảm âm thanh đặc trưng của Hà Nội giờ tan tầm. Chúng không chỉ đơn thuần là tín hiệu giao thông; chúng là hơi thở của thành phố, là lời thì thầm của dòng người hối hả, là nhịp đập không ngừng nghỉ của một trái tim đang sống.
Năm năm ở Đức, tôi đã quen với những con đường tĩnh lặng, nơi tiếng còi xe chỉ là một sự kiện hiếm hoi, một lời cảnh báo nghiêm trọng. Giờ đây, đứng giữa dòng chảy cuồn cuộn này, tôi cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ lạc vào đại dương, vừa choáng ngợp vừa lạ lẫm. Nhưng rồi, rất nhanh, sự lạ lẫm ấy tan đi, nhường chỗ cho một cảm giác thân thuộc đến lạ.
Tiếng còi xe không còn là sự hỗn loạn vô nghĩa. Chúng trở thành những nốt nhạc quen thuộc, dù chói tai nhưng lại mang một nỗi dịu dàng riêng. Tôi nhận ra mình đang mỉm cười, một nụ cười vừa có chút hoài niệm, vừa có chút bình yên. Sự ồn ào này, nó như một vòng tay vô hình, ôm lấy tôi, nhắc nhở tôi rằng tôi đã thực sự trở về.
Trong cái mê cung âm thanh ấy, tôi bỗng thấy bóng dáng mình của những năm về trước, cũng mắc kẹt giữa dòng xe cộ, cũng cau mày khó chịu. Nhưng bên cạnh tôi khi ấy, thường là một nụ cười bối rối quen thuộc, một ánh mắt nhìn sang đầy thông cảm. Một bàn tay nào đó, có khi sẽ khẽ chạm vào tay tôi, xoa dịu cái nóng bức, cái mệt mỏi của một ngày dài.
Giữa những làn xe chen chúc, tôi nhớ về những lần chúng tôi cùng nhau đứng chờ đèn đỏ, tiếng còi xe như một bản nhạc nền cho những câu chuyện không đầu không cuối. Hay những buổi chiều mưa, ngồi trên xe buýt, lắng nghe tiếng còi inh ỏi vọng từ bên ngoài, nhưng trong không gian nhỏ hẹp ấy, chỉ có tiếng nói của chúng tôi là rõ ràng nhất.
Giờ đây, tôi vẫn đứng giữa phố, vẫn nghe tiếng còi, nhưng không còn nụ cười ấy, không còn ánh mắt nào nhìn tôi với sự cảm thông, không còn bàn tay nào chạm nhẹ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →