🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Giấc ngủ chập chờn như một cánh diều đứt dây, lơ lửng giữa vùng trời thân thuộc mà xa lạ. Sáu giờ sáng, ánh đèn đường còn vương vấn trên những tán cây sưa trụi lá, vẽ nên những vệt sáng nhợt nhạt trên bức tường phòng tôi. Năm năm, một cái chớp mắt đủ để tôi quên đi cái cảm giác thức dậy trong một không gian chật hẹp mà ồn ã đến thế này.

Mùi hương đầu tiên ùa vào như một lời chào hỏi, dịu dàng và kiên nhẫn. Không phải mùi cà phê rang xay thơm lựng từ quán nhỏ dưới chung cư ở Berlin, cũng không phải mùi bánh mì tươi nồng nàn từ tiệm bánh Đức. Đó là mùi phở. Một mùi hương như sợi tơ vô hình, len lỏi qua khe cửa sổ, quấn quýt lấy từng tế bào khứu giác còn ngái ngủ của tôi.

Mùi xương hầm kỹ, quyện cùng vị gừng nướng ấm nồng, thoảng chút hành lá xanh mướt và rau thơm hăng hắc. Nó không chỉ là thức ăn, nó là hơi thở của Hà Nội, là ký ức ngủ vùi nay chợt bừng tỉnh. Đôi mắt tôi khẽ mở, nhìn trần nhà quen thuộc, nơi từng chứng kiến những giấc mơ thuở nhỏ và những đêm dài thao thức tuổi thiếu niên.

Tôi nằm đó, để mùi hương ấy mơn man, dẫn lối về những buổi sáng mùa đông xưa cũ. Hồi ấy, mẹ thường đánh thức tôi bằng tiếng lạch cạch của bát đĩa và mùi phở nghi ngút khói, như một lời hứa ấm áp cho ngày mới. Giờ đây, tiếng động ấy đã nhường chỗ cho những âm thanh vọng lại từ phố phường, nhưng mùi hương thì vẫn vẹn nguyên, chẳng hề đổi thay.

Năm năm xa xứ, tôi đã nếm trải bao nhiêu món ăn lạ miệng, học cách yêu thích những hương vị mới mẻ của một nền văn hóa khác. Nhưng không một món nào có thể lay động trái tim tôi như cái mùi hương bình dị, mộc mạc này. Nó như một sợi dây vô hình níu giữ tôi lại với mảnh đất này, với những kỷ niệm tưởng chừng đã ngủ quên trong ngăn kéo thời gian.

Tôi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch lạnh buốt, một cảm giác rất Hà Nội mà ở Đức tôi chưa từng trải qua. Cửa sổ mở he hé, tôi ghé mũi vào làn gió sớm, hít căng lồng ngực mùi phở đang bay lượn trên không trung. Nó hòa quyện cùng mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi lá cây mục rữa và một chút khói than tổ ong, tạo nên một bản giao hưởng mùi hương đặc trưng của Hà Nội.

Ngoài kia, tiếng rao hàng văng vẳng, tiếng xe máy nổ lách cách, rồi tiếng cười nói của mấy người hàng xóm đi tập thể dục sớm. Mọi thứ hỗn độn, ồn ào, nhưng lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Tôi tựa vào khung cửa sổ, nhìn xuống con ngõ nhỏ đã nhuốm màu thời gian. Quán phở đầu ngõ, vẫn vẹn nguyên chiếc biển hiệu đã bạc màu, và những chiếc ghế nhựa xanh đỏ xếp ngay ngắn.

Từng làn khói trắng bốc lên từ nồi nước dùng khổng lồ như những áng mây bồng bềnh của buổi sớm mai. Những hạt sương đêm còn đọng trên mái tôn, lấp lánh như ngàn viên kim cương nhỏ. Mọi thứ trở nên sống động và chân thực đến nỗi tôi không thể tin rằng mình đã thực sự trở về. Cảm giác thân thuộc tràn ngập, như thể tôi chưa từng rời đi.

Một nỗi nhớ không tên bỗng trỗi dậy, len lỏi trong từng thớ thịt, mạch máu. Nhớ hương vị này, nhớ không khí này, và nhớ cả những gương mặt quen thuộc. Tôi hít một hơi thật sâu, để mùi phở ấm áp vỗ về tâm hồn. Nó như một tấm chăn bông cũ kỹ, bao bọc lấy tôi khỏi những lạnh lẽo của tháng ngày xa xứ.

Năm năm xa xứ, tôi đã học cách sống một mình, ăn một mình. Nhưng hôm nay, trong cái mùi hương vừa xa lạ vừa thân quen này, tôi bỗng ước có ai đó ngồi đối diện, mỉm cười và nói: "Về rồi à, Minh?" Có lẽ đã đến lúc tôi phải xuống phố, tìm lại hơi ấm từ một bát phở quen thuộc, và tự hỏi, ...liệu những ký ức ngọt ngào ấy có còn vẹn nguyên, hay đã phai mờ theo bước chân năm tháng xa xứ?

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →