🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có những lúc nước mắt tự nhiên trào ra mà không có một sự kiện cụ thể nào kích hoạt nó.

Bạn đang rửa chén thì bỗng dưng khóc. Đang lái xe thì mắt cay. Đang xem một quảng cáo vô thưởng vô phạt trên tivi thì nước mắt chảy xuống mà chính bạn cũng ngạc nhiên.

Rồi bạn tự hỏi: mình bị làm sao vậy? Có chuyện gì đâu mà khóc?

Tôi muốn nói với bạn điều này: nước mắt không phải lúc nào cũng cần một lý do lớn. Đôi khi nó là cách cơ thể xả bớt áp lực đã tích tụ từ rất nhiều chuyện nhỏ cộng dồn lại — những chuyện mà từng cái một, bạn đều nghĩ "không sao, chịu được." Nhưng cộng lại, chúng nặng hơn bạn tưởng.

Khóc không phải là yếu đuối. Nó là một cơ chế, giống như cách cơ thể đổ mồ hôi khi nóng. Nó không cần logic. Nó chỉ cần được xảy ra.

Vấn đề là chúng ta lớn lên trong một thế giới hay dạy rằng khóc mà không có lý do rõ ràng là "làm quá," là "yếu đuối," là điều cần kiềm lại và xin lỗi vì đã để lộ ra. Nên khi nó xảy ra, thay vì để nó trôi qua, chúng ta lại thêm một lớp xấu hổ chồng lên trên.

Lần tới nếu điều đó xảy ra với bạn, thử làm một việc: đừng hỏi "tại sao mình khóc." Hỏi "mình cần gì lúc này." Có thể là nghỉ ngơi. Có thể là được ôm. Có thể chỉ là được để yên trong vài phút.

Nước mắt không cần một lời giải thích để có quyền tồn tại. Nó cũng không cần bạn phải hiểu hết mọi thứ đang diễn ra bên trong mình.

Cứ để nó chảy, nếu nó cần chảy. Rồi lau mặt, uống một ngụm nước, và tiếp tục — không phải vì bạn đã ổn hoàn toàn, mà vì bạn đã cho phép mình cảm nhận thật, và điều đó, tự nó, đã là một bước tiến.

Hết Chương 8

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 9
← TrướcTiếp →