Có một kiểu ngày kỳ lạ mà tôi nghĩ ít ai nói ra vì nó nghe vô lý: ngày mà mọi thứ đều ổn, nhưng bạn vẫn thấy trống rỗng.
Công việc không có gì đáng phàn nàn. Không ai làm bạn buồn. Sức khỏe bình thường. Tài khoản ngân hàng cũng không đến mức lo lắng. Nhìn từ ngoài vào, chẳng có lý do gì để bạn không vui.
Vậy mà bạn vẫn ngồi đó, nhìn ra cửa sổ, và cảm thấy một khoảng trống mà không giải thích được.
Tôi từng có những ngày như vậy. Và tôi từng thấy có lỗi vì điều đó — nghĩ rằng mình vô ơn, rằng có bao nhiêu người muốn có cuộc sống ổn định như mình mà không được, còn mình thì lại buồn vô cớ.
Nhưng sau này tôi hiểu ra một điều: sự ổn định không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với ý nghĩa. Bạn có thể có đủ mọi thứ cần thiết để sống, mà vẫn thiếu một thứ khó gọi tên — cảm giác mình đang tiến về đâu đó, cảm giác những gì mình làm hôm nay có kết nối với một điều lớn hơn.
Cái trống đó không phải là bệnh. Nó là một loại tín hiệu — không phải để bạn hoảng loạn, mà để bạn dừng lại và tự hỏi: mình có đang sống theo cách mình thật sự muốn không, hay chỉ đang sống theo cách "ổn"?
Đôi khi câu trả lời chỉ cần một điều chỉnh nhỏ — gọi lại một người bạn cũ, học một thứ mới, đổi lối đi làm để nhìn thấy con đường khác mỗi sáng. Đôi khi nó cần thời gian dài hơn để tìm ra.
Nhưng trước hết, tôi muốn bạn biết: cảm thấy trống trong một cuộc sống "ổn" không có nghĩa là bạn có vấn đề. Nó chỉ có nghĩa là bạn là người biết lắng nghe chính mình, ngay cả khi câu trả lời chưa rõ ràng.
Cứ để cái trống đó ở đó một lúc. Không cần vội lấp đầy nó bằng bất cứ thứ gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 8 →