🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có một kiểu nhớ nhà không liên quan đến khoảng cách địa lý.

Bạn có thể đang ngồi ngay trong căn phòng mình thuê, ở thành phố mình chọn sống, mà vẫn thấy nhớ nhà đến quặn lòng — không phải nhớ một địa chỉ, mà nhớ một cảm giác. Cảm giác được biết rõ, được hiểu mà không cần giải thích, được là chính mình mà không phải diễn.

Tôi nghĩ nhiều người trong chúng ta rời nhà không chỉ một lần. Có người rời nhà vật lý — chuyển thành phố, chuyển nước. Có người rời nhà theo một nghĩa khác — rời khỏi phiên bản cũ của mình, rời khỏi một mối quan hệ, rời khỏi một giai đoạn đã qua mà không thể quay lại.

Và dù lý do gì, cảm giác nhớ nhà đều giống nhau ở một điểm: nó không phải lúc nào cũng có một nơi chốn cụ thể để quay về. Đôi khi "nhà" mà bạn nhớ đã không còn tồn tại nữa — người thân đã đổi khác, căn nhà cũ đã có chủ mới, thành phố tuổi thơ đã xây thêm những con đường bạn không nhận ra.

Vậy phải làm sao với nỗi nhớ không có đích đến đó?

Tôi không có câu trả lời hoàn hảo. Nhưng tôi nghĩ điều quan trọng là không cố dập tắt nó, cũng không để nó nhấn chìm mình. Hãy để nó là một phần của bạn — một lời nhắc rằng bạn từng thuộc về một nơi nào đó, từng được yêu thương theo một cách cụ thể, và điều đó có giá trị dù bây giờ không còn nguyên vẹn.

Và có một điều tôi tin: nhà không nhất thiết phải là nơi bạn từng ở. Đôi khi nhà là thứ bạn dần dần xây lại — trong một tình bạn mới, trong một thói quen nhỏ mỗi tối, trong cách bạn học được để tự an ủi chính mình khi không có ai bên cạnh.

Bạn đang ở giữa hành trình xây lại đó. Không cần vội. Nhà mới không nhất thiết phải giống nhà cũ để có giá trị.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →