Có những ngày bạn chỉ muốn biến mất.
Không phải theo nghĩa đen. Mà theo nghĩa: không muốn trả lời tin nhắn, không muốn nghe điện thoại, không muốn ai hỏi "dạo này sao rồi" vì bạn không biết phải trả lời thế nào.
Tôi gọi đó là ngày thu mình lại. Và tôi nghĩ đó hoàn toàn bình thường.
Chúng ta được dạy rằng cô đơn là xấu, rằng cần phải kết nối, rằng nếu bạn muốn ở một mình thì có gì đó không ổn. Nhưng thực ra, cơ thể và tâm trí đôi khi cần được nghỉ ngơi khỏi người khác — không phải vì bạn không yêu họ, mà vì bạn đang cạn năng lượng.
Introvert hay extrovert đều cần điều này, chỉ là ở mức độ khác nhau.
Vấn đề chỉ xảy ra khi "thu mình lại" kéo dài quá, khi bạn bắt đầu tránh né tất cả mọi người kể cả những người bạn thực sự muốn gặp. Đó là lúc cần chú ý.
Nhưng nếu hôm nay bạn chỉ cần im lặng — không muốn chat, không muốn gặp, chỉ muốn nằm nhà nghe nhạc hay đọc sách — thì cứ làm vậy. Không cần giải thích với ai.
Chăm sóc bản thân đôi khi là biết khi nào cần ở một mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →