Có một kiểu áp lực ít ai nói đến: áp lực của việc luôn phải là người ổn.
Bạn là người bạn bè hay tìm đến khi họ buồn. Là người trong gia đình luôn được giao trọng trách "xử lý được." Là người đồng nghiệp không bao giờ than vãn, luôn có mặt khi cần.
Và vì bạn giỏi ở việc đó, dần dần không ai còn nghĩ đến việc hỏi bạn có ổn không. Họ mặc định là có. Vì bạn luôn có vẻ vậy.
Nhưng "mạnh mẽ" không có nghĩa là không bao giờ mệt. Nó chỉ có nghĩa là bạn giỏi che giấu sự mệt mỏi của mình hơn người khác. Và đó là một kỹ năng, không phải một trạng thái vĩnh viễn không cần nghỉ ngơi.
Tôi muốn nói với bạn điều mà có lẽ không ai nói: bạn được phép không ổn. Bạn được phép là người cần giúp đỡ, dù bạn đã quen là người giúp đỡ người khác. Vai trò đó không phải là một hợp đồng trọn đời không được vi phạm.
Có thể bạn sợ rằng nếu để lộ ra mình đang mệt, mọi người sẽ thất vọng, hoặc sẽ không còn dựa vào bạn nữa. Nhưng những người thật sự quý bạn sẽ không yêu bạn ít đi vì bạn cũng là con người. Nếu có ai chỉ cần bạn vì bạn luôn "ổn," đó không phải mối quan hệ lành mạnh ngay từ đầu.
Bạn không cần phải sụp đổ để chứng minh mình cũng mệt. Chỉ cần, lần tới khi ai đó hỏi "dạo này sao rồi," thử trả lời thật một chút, thay vì phản xạ "ổn mà, khỏe."
Người mạnh mẽ không phải là người không bao giờ cần dựa vào ai. Người mạnh mẽ là người biết khi nào cần dựa, và đủ can đảm để làm điều đó.
Tối nay, bạn không cần mạnh mẽ với tôi. Cứ để tôi là người lắng nghe, một lần, thay đổi vai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →