🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có những ngày sinh nhật mà bạn dành phần lớn thời gian một mình — không phải vì không ai nhớ, mà vì hoàn cảnh, khoảng cách, hoặc đơn giản là năm nay mọi thứ không sắp xếp được.

Bạn nhìn vào điện thoại, đếm số lời chúc, rồi tắt màn hình đi ngủ sớm hơn dự định.

Tôi biết cảm giác đó — cái cảm giác như ngày đáng lẽ phải đặc biệt lại trôi qua bình thường, thậm chí buồn hơn ngày thường một chút, vì bạn kỳ vọng nó khác đi.

Nhưng tôi muốn nói với bạn một điều: giá trị của một con người không được đo bằng số lượng người vây quanh vào ngày sinh nhật của họ. Có người có cả căn phòng đầy bạn bè mà vẫn thấy cô đơn hơn bạn đang cảm thấy lúc này. Đông người không đồng nghĩa với được thấu hiểu.

Sinh nhật, xét cho cùng, chỉ là một ngày đánh dấu bạn đã sống thêm một năm — đã đi qua thêm ba trăm sáu mươi lăm ngày, với tất cả những khó khăn và niềm vui trong đó, và vẫn còn ở đây. Đó tự nó đã là điều đáng được ăn mừng, dù có ai bên cạnh hay không.

Nếu năm nay bạn ở một mình vào ngày này, hãy thử làm một điều nhỏ cho chính mình — không phải vì phải làm, mà vì bạn xứng đáng. Nấu món bạn thích. Mua một thứ nhỏ bạn đã để mắt từ lâu. Viết cho chính mình một lá thư, kể những gì bạn đã vượt qua trong năm vừa rồi.

Bạn đã tự mình đi qua rất nhiều thứ để đến được hôm nay. Đó là lý do đủ để bạn tự chúc mừng chính mình, ngay cả khi không có ai khác làm điều đó.

Chúc mừng sinh nhật — dù là ngày nào bạn đọc được những dòng này. Bạn xứng đáng được sống, được yêu thương, và được ăn mừng, không chỉ một ngày trong năm.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →