🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiêm bao lại thấy quân tùy bắt ngang.

Quân rằng Vâng lịnh Phán quan,

Chữ đề trong thẻ, đòi chàng hỏi tra.

Họ Dương hồn gượng theo ra,

Vào nơi công phủ: một tòa nghiêm trang.

Ngồi trên thấy một ông quan,

Trước bàn hương án bày hàng bút nghiên.

Có người thơ lại ngồi biên,

Hai bên treo trống, treo chiêng, rõ ràng.

Trước sân lỗ bộ hai hàng,

Tả ban, hữu vệ, đứng giàn hầu xa.

Quân bèn dẫn họ Dương ra,

Trước sân cẩm thạch quỳ mà nghe tra.

Quan rằng: Thằng sãi bôn ba,

Tối nằm cửa miếu vậy mà hỏi ai?

Dám xưng rằng hiệu Thiện Trai,

Người trong Hoa hạ, hay người man di?

Tóc râu là dạng nam nhi,

Của cha mẹ đúc, can gì cạo đi?

Tổ tiên chút đã đền chi,

Vùa hương bát nước, nào khi phụng thờ?

Áo cơm còn nợ sờ sờ,

Lá rau con cá, ở nhờ đất vua.

Trốn xâu, trốn thuế, vô chùa,

Trong đời những sãi: thời vua nhờ gì?

Vợ chồng sao bỏ nhau đi?

Lời nguyền dường ấy dám khi quỷ thần!

Ba giềng chẳng đặng một phần,

Như vầy cũng tiếng là thân con người.

Để bây sống cũng nhơ đời,

Truyền quân đao phủ dẫn nơi pháp đình.

Họ Dương khiếp vía hồn kinh,

Dương Từ thức dậy nửa đêm,

Nghĩ thôi mới biết một điềm chiêm bao.

Gẫm trong cớ sự ngán ngao,

Cát, hung, chưa rõ lẽ nào thân sau.

Vầng ô vừa lố khỏi đầu,

Dương Từ vào miễu thấy câu chữ đề,

Ngó lên trên biển ngạch đề,

Rằng: Đường Hàn tử Xương Lê chi thần.

Than rằng: Đã hiển thành thần,

Ngay vua, nào nại tấm thân mất còn.

Lại xem đôi liễn sơn son,

Hai câu tương đối, treo còn tới nay.

Liễn rằng:

Một sách "Đạo Nguyên" lòa mắt thánh;

Ba tờ "Phật Biểu" chát tai vua.

Dương Từ than thở, khen hay,

Người ngay lại có liễn ngay để đời.

Lòng son một tấm thấy trời,

Những đoàn gian nịnh đổi dời sao xong.

Cho hay người đặng chữ "trung",

Dầu sau muôn kiếp, sắc phong, miễu thờ.

Vái rằng: Bần sãi ngẩn ngơ,

Lỡ đàng nên mới tạm vơ miễu thần.

Tạ ơn, bốn lạy kính dâng,

Chấp chi bần sãi, lạc chừng vân du.

Từ nay khỏi cửa công hầu,

Chim trời cá nước, mặc dầu ngưỡng chiêm.

Đi rồi nghĩ lại giận thêm,

Rằng đêm trong miễu thấy điềm chiêm bao.

Ghi lòng vàng đá, chớ nao,

Những điều mộng huyễn, nghĩ nào mà tin.

Đi hơn mười dặm đứng nhìn,

Đường về tây bắc cảnh in quê nhà.

Nghĩ mình từ thuở xuất gia,

Tới nay kể đã đặng ba năm trường.

Người: Thời chê lỗi cương thường,

Thần: Thời bắt tội, lỗi đường hiếu trung,

Biết tu mấy kiếp cho xong!

Làm người rất thẹn đứng trong cõi người!

Tu chi trời đất hổ ngươi,

Thần hờn, quỷ giận, sĩ cười, dân chê.

Tưởng đi, rồi lại tưởng về,

Về: Thời lại hổ bồ đề trong tay.

Tương, dưa, rau, muối, cơm chay,

Công phu uổng phí xưa nay cúng dường.

Đi: Thời lại sợ lầm đường.

Thế gian đàm tiếu mọi đường thị phi.

Dùng dằng: lỡ ở, lỡ đi,

Bàn lui, bàn tới, lẽ gì chưa xong.

Xảy vừa tới chốn tang trung,

Thấy tam kỳ lộ trong lòng sanh nghi.

Một mình đứng giữa tam kỳ,

Ngó nam, ngó bắc, đường đi chưa rành,

May đâu thấy một cổ đình,

Ở bên đường cái, hiệu "Thanh Phong Đình".

Trong đình không thấy thần linh,

Để cho thương khách lộ trình nghỉ ngơi.

Dương Từ vào đó xem chơi,

Thấy câu liễn đối, thật lời cổ nhân.

Liễn rằng:

Đường đi ba ngã người Châu khóc;

Tơ trắng hai màu gã Địch than,

Dương Từ xem liễn đối rồi,

Trong lòng ngẫm nghĩ một hồi giải ra.

Giải rằng: đường có ngã ba,

Một qua bắc khứ, một qua năm hành.

Bàn rằng: Tơ trắng sạch mình,

Màu vàng cũng đặng, màu xanh chớ từ.

Làm người: nay thật, mai hư,

Lòng không quyết một, cũng như liễn nầy.

Hỡi ôi! Chí dốc chơi mây,

Mùi thiền đã nếm bấy chầy cũng nên.

Giữ lòng kim thạch cho bền,

Chớ nghe lời tục, mà quên đạo mình.

Giã ơn câu liễn trong đình,

Khiến ta quyết một lòng thành đi tu.

Từ đây mới dứt dạ sầu,

Dốc tròn cửa Phật, chẳng âu tiếng người,

Thiên thai chùa ấy gần vời,

Dương Từ đón khách hỏi nơi cho rành.

Phút đâu trên đám dâu xanh,

Gió đưa tiếng hát, như hình có ai.

Hát rằng:

Đoái sông Nghiêu buổi chiều lặng sóng,

Lúc sang giàu dù lọng nghinh ngang.

Bến Hà châu đôi chim cưu đậu,

Buổi nghiêng nghèo có bậu, có qua.

Ngọn gió đưa một ngày một khác,

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →