🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Một xâu chuỗi hột mang vai, gìn lòng.

Quy hương ba thứ đã xong,

Mười lời giới cấm, cũng không phạm gì.

Ban sơ làm phận tu trì,

Năm nay lên chức thái sư một chùa.

Vô ra trong cõi Phù đồ,

Thấy người tài, sắc: nam mô Di Đà!

Ngày ngày kinh kệ ngâm nga,

Lăng Nghiêm, Viên Giác, cùng là Kim Cang

Phút lòng buồn bực chẳng an,

Dạo chơi ra chốn tam quan một hồi.

Am vân cảnh vắng nào vui,

Coi bao nhiêu lại ngậm ngùi bấy nhiêu.

Vội vàng trở lại hậu liêu,

Bạch cùng Hòa thượng xin điều vân du.

Hòa thượng cũng người học nhu,

Tên là Trần kỷ, ở Phù đồ sa.

Lắm phen ứng cử, đăng khoa,

Thi văn chẳng đỗ, lòn ra cửa thiền.

Giận đời nhiều việc đảo điên,

Làm thi khuyến thế, ngày liền ngâm chơi.

Thơ rằng:

Người xưa cầm đuốc dạo đêm chơi,

Nào có cưu chi cái việc đời,

Phụng Thuấn, lân Nghiêu, tuồng trước nát,

Hươu Tần, rắn Hán, thói sau dời.

Thánh hiền để dấu vài pho sách,

Tạo hóa theo mình mấy tấc hơi?

Trong cuộc phù sanh ai cũng thế,

Dầu hay, dầu dở, chẳng qua trời.

Họ Dương sắm sửa hành trang,

Lạy thày Hòa thượng, lên đàng vân du.

Kìa non, nọ nước, mặc dầu,

Non nhân nước trí, nhiệm mầu thảnh thơi.

Người sanh ra ở trong trời,

Xưa qua, nay lại, nghĩ đời: "luận sau".

Trong vòng danh lợi như nhau,

Hết vinh, đến nhục, sang giàu chi ai?

Có câu "xuân bất tái lai",

Bóng già theo gót, biết nài chi đây.

Đã đành thiền trượng một cây,

Giới đao một lưỡi, từ rày thế gian.

Xưa nay trong cuộc gian nan.

Vật đều có chủ, ai toan chia giành?

Kìa kìa gió mát trăng thanh,

Tai nghe, mắt thấy, mới đành của ta.

Nguồn đào, cụm liễu, trải qua,

Tin xuân đưa: bướm, ong, hoa, dầy dầy.

Đi vừa xa chốn am mây,

Tới nơi Hà lãnh trời tây hầu chiều.

Ven gành một nhắm hắt hiu,

Tiếng ngư trong núi, bóng chiều ngoài khơi.

Bên non hầu khuất mặt trời,

Dương Từ thơ thẩn tìm nơi gởi mình.

May đâu gặp một tiểu sanh,

Cho trâu uống nước dưới gành Hà tây.

Ngồi cầm ống quyển trong tay,

Thổi rồi lại hát, hát hay lại cười.

Dương Từ bước tới xem chơi,

Gẫm ba câu hát, thật lời thạch kim.

Hát rằng:

Buổi trời Nghiêu, bóng chiều ngao ngán,

Ngày tối rồi chờ sáng cũng lâu.

Tiếng chim oanh đổ canh mái bắc,

Ai đi đồng kéo tắt trời tây.

Cõi nhân gian nhiều đàng lầm lỗi,

Gặp trời chiều, khó nỗi đi xa.

Hát rồi lại thổi ống chơi,

Gẫm trong thú vị, thảng thơi hơn thiền.

Dương Từ bước tới hỏi liền:

Ba câu hát ấy, ai truyền cho ngươi?

Tiểu sanh nghe hỏi nực cười,

Đáp rằng: Vốn thật có người dạy ta.

Gần đây vài dặm chẳng xa,

Có thầy đạo sĩ tu đà nhiều năm,

Lập am ở chốn tây lâm,

Tháng ngày thong thả, đờn cầm, ca thi.

Thuốc thang, phù chú, ai bì,

Người đau tới đó, bịnh chi cũng lành.

Dương Từ nghe nói đành rành,

Xăm xăm bước tới đầu gành Tây lâm.

Đến nơi trời đã tối dầm,

Đứng xa ngoài cửa, nghe ngâm thi rằng:

Thi rằng:

Biết ân phụ tử, nghĩa quân thần,

Nhờ có Trời sanh đức Thánh nhân.

Nét mực tu kinh ngăn đứa loạn,

Dấu xe hành đạo rạch trong trần.

Trăm đời còn cám lời than phụng,

Muôn thuở đều thương tiếng khóc lân.

Phải đặng bút Châu biên sách Hán,

Mọi nào dám tới cạo đầu dân!

Thơ rồi lại khảy đàn cầm,

Như tuồng mừng bạn tri âm tới nhà,

Tử Kỳ xưa gặp Bá nha,

Ngón đờn "lưu thủy" nay mà còn đây.

Dương Từ gõ cửa kêu thầy,

Rằng: Ta lỡ tối, xin thầy độ ta.

Đạo nhân nghe gọi bước ra,

Chào rằng: Thiền khách đâu mà đến đây?

Lều tranh, giường đá, chiếu mây,

Khô nai, cơm bắp, rượu chay, tạm dùng!

Từ rằng: Lời dám hỏi ông:

Ở trong am tự sao không Phật thờ?

Sĩ rằng: Lòng chẳng ước mơ,

Bởi vì chữ Phật sánh vừa chữ nhân,

Đường qua tây vực chẳng gần,

Cõi di, cõi hạ trời phân rõ ràng.

Ta từng coi sách nhà Đàng (Đường),

Thấy lời "Phật biểu" họ Hàn biết tin.

Phật nhân, sống cũng chẳng nhìn,

Huống chi hình vẽ, tượng in thờ gì?

Từ rằng: Phật vốn từ bi!...

Sĩ rằng: nào có ích gì dân phong.

(Thiếu một đoạn)

Từ rằng: Thầy học đạo chi?

Sĩ rằng: Thiên hạ thiếu gì đàng xưa.

Lẽ đời như chiếc thuyền đưa,

Mặc ai đi sớm về trưa, chẳng màng!

Kìa là họ Lão, họ Trang,

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →