🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng Demo Day, hội trường lớn của trường được trang hoàng lộng lẫy, hàng ghế xếp kín, băng rôn treo dọc hai bên sân khấu với dòng chữ "TÂN CẢNG & EDUVERSE — HÀNH TRÌNH ĐỔI MỚI GIÁO DỤC SỐ". Ánh đèn sân khấu đã được kiểm tra từ sớm, một màn hình lớn phía sau chiếu logo hai đơn vị xen kẽ nhau.

Lam tới trường sớm hơn thường lệ, mặc bộ đồng phục mẹ đã ủi tối qua, tờ giấy viết tay vẫn nằm yên trong túi áo khoác. Cô đứng ở hành lang sau sân khấu, quan sát dòng khách mời bắt đầu đổ vào hội trường: phụ huynh ăn mặc trang trọng, vài người mặc vest công sở rõ ràng là đại diện Sở Giáo dục, và một nhóm nhỏ người nước ngoài, có lẽ là đại diện quỹ đầu tư, đi cùng đội ngũ Eduverse.

Trâm Anh xuất hiện cùng một đồng nghiệp mang máy quay, ngồi ở hàng ghế dành riêng cho báo chí gần sân khấu. Cô liếc thấy Lam từ xa, gật đầu chào nhẹ, một cử chỉ kín đáo không ai khác để ý tới.

Hiệu trưởng Vũ Đình Trác ngồi ở hàng ghế đầu, tay cầm một tập hồ sơ mỏng mà Lam nhận ra ngay, dù chỉ thấy thoáng qua: đúng loại bìa hồ sơ cô Ngọc Hiền vẫn dùng để lưu tài liệu quan trọng. Ông ngồi thẳng lưng, gương mặt không lộ rõ cảm xúc, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lướt về phía hậu trường với một vẻ không hoàn toàn yên tâm.

Ở một góc khán đài, Lam thoáng thấy Hoài Bảo ngồi cùng vài bạn cùng lớp, không có vai trò gì trong chương trình, chỉ là khán giả như bao học sinh khác được chọn tham dự. Gần đó, một bóng dáng quen thuộc khác, Bách, đứng lẫn trong đám đông học sinh khối 12, tay khoanh trước ngực quan sát sân khấu.

Khoa không có mặt.

Lam nhìn quanh hội trường một lần cuối, tìm kiếm trong vô vọng một dáng người quen thuộc mặc áo khoác denim, nhưng không thấy đâu. Cô không biết liệu đó là một lựa chọn có chủ đích của anh, hay chỉ đơn giản anh không muốn có mặt ở một sự kiện liên quan tới thứ đã phá vỡ tình bạn của họ. Dù lý do là gì, sự vắng mặt đó, với Lam, mang một sức nặng riêng, một khoảng trống rõ ràng hơn hẳn nếu anh có mặt mà giữ khoảng cách.

Cô rút điện thoại, nhắn nhanh cho My một dòng: "Tới rồi. Khoa không có mặt." My trả lời gần như ngay lập tức, chỉ vài giây sau: "Tao ở hàng ghế sau, thấy mày rồi. Mày làm được." Lam nhìn dòng chữ đó, cất điện thoại vào túi bên kia, đối lập với túi đang giữ tờ giấy viết tay.

"Em Lam, chuẩn bị sẵn sàng nhé," một nhân viên truyền thông của trường nói, vỗ nhẹ vai cô, kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ. "Em phát biểu sau phần giới thiệu của hiệu trưởng và bài trình bày của anh Cường."

"Dạ, em sẵn sàng," Lam đáp, giọng bình tĩnh hơn cô tưởng.

Cô đứng ở cánh gà, nhìn qua khe màn ra hội trường đang dần lấp đầy, cảm nhận rõ ràng nhịp tim mình đập nhanh nhưng đều, không hoảng loạn như cô từng lo sợ. Tay cô chạm vào túi áo khoác, cảm nhận cạnh tờ giấy gấp tư vẫn còn nằm yên ở đó, một điểm tựa nhỏ giữa tất cả sự hỗn loạn đang chờ đợi phía trước.

MC bước ra sân khấu, giọng vang lên qua hệ thống loa mới lắp, tuyên bố chương trình chính thức bắt đầu. Tiếng vỗ tay rộ lên khắp hội trường. Hiệu trưởng Trác bước lên trước, đọc một bài phát biểu chào mừng ngắn, giọng ông đều đều nhưng Lam để ý thấy tay ông siết chặt tập hồ sơ mang theo suốt thời gian đứng trên bục, không đặt nó xuống bàn như những diễn giả khác vẫn làm với tài liệu của mình. Sau đó, CEO Cường bước ra, bắt đầu phần trình bày về "hành trình chuyển đổi số" của Eduverse, giọng anh tự tin, trôi chảy, đúng phong thái đã luyện tập kỹ càng, khép lại phần trình bày bằng những con số tăng trưởng ấn tượng và một lời cảm ơn nhà trường đã đồng hành. Tràng vỗ tay vang lên, và MC bắt đầu xướng tên người phát biểu tiếp theo.

"...và bây giờ, xin mời em Nguyễn Bảo Lam, Đại sứ Tín Nhiệm của trường Tân Cảng!"

Lam hít một hơi thật sâu cuối cùng, nhìn xuống bộ đồng phục mẹ đã ủi cẩn thận, và bước ra khỏi cánh gà, tiến về phía ánh đèn sân khấu đang chờ sẵn.

Hết Chương 67

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 68
← TrướcTiếp →