Tối trước ngày Demo Day, phòng trọ sáng đèn muộn hơn thường lệ. Mẹ ủi lại bộ đồng phục đẹp nhất của Lam, cẩn thận từng nếp gấp, dù Lam đã nói không cần thiết phải làm vậy.
"Ngày mai con lên phát biểu trước bao nhiêu người vậy?" bà Nhung hỏi, vừa ủi vừa hỏi han, giọng đầy tự hào không giấu giếm.
"Chắc cũng đông lắm mẹ," Lam đáp, ngồi trên giường nhìn mẹ làm việc, cảm giác một sự chua xót lẫn ấm áp cùng lúc dâng lên trong ngực.
"Con nhớ đứng thẳng lưng, nói chậm rãi, đừng để hồi hộp quá," mẹ dặn dò, treo bộ đồng phục lên móc cẩn thận. "Mẹ ước gì mẹ được tới coi, nhưng mai mẹ có đơn giao gấp rồi."
"Không sao mẹ, mẹ đi làm đi," Lam nói, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng cô mừng thầm vì mẹ sẽ không có mặt, để không phải chứng kiến bất cứ điều gì có thể xảy ra ngày mai.
Mẹ tắt bàn ủi, xếp gọn lại, rồi ngồi xuống cạnh Lam một lúc trước khi đi ngủ, một điều bà ít khi làm vào giờ này. "Con biết không," bà nói, giọng chậm rãi, "hồi ba con còn sống, ổng hay nói con sẽ làm được chuyện gì đó lớn lao lắm. Mẹ không biết ổng nói vậy vì tin thật hay chỉ để mẹ yên lòng, nhưng mẹ luôn nhớ câu đó."
Lam không đáp lại ngay, chỉ nhìn mẹ, cảm thấy một cơn xúc động dâng lên bất chợt trước một ký ức hiếm khi được nhắc tới. "Con cũng mong con làm được điều gì đó xứng đáng với câu đó, mẹ."
"Con đã làm rồi mà," mẹ nói, xoa đầu cô nhẹ nhàng như hồi còn nhỏ. "Chỉ cần con là con, vậy là đủ rồi." Bà đứng dậy, chúc cô ngủ ngon, rồi vào sau tấm rèm, để lại Lam một mình với câu nói đó còn vang vọng trong đầu.
Sau khi mẹ đã ngủ, Lam ngồi lại một mình ở bàn học, mở laptop, xem lại lần cuối cả hai file: bài phát biểu chính thức và file "chưa" cô đã viết thêm nhiều tuần trước. Cô đọc qua từng đoạn một lần nữa, không phải để luyện tập, mà để chắc chắn cô hiểu rõ từng câu chữ, từng ranh giới giữa hai văn bản đó.
Cô lấy một tờ giấy trắng, cây bút, ngồi viết tay một đoạn ngắn, không dài, chỉ vài câu, nắn nót từng chữ như thể việc viết tay chậm rãi sẽ giúp cô ghi nhớ nó kỹ hơn bất kỳ cách nào khác. Cô đọc lại đoạn đó nhiều lần, sửa vài chữ, rồi gấp tờ giấy lại làm tư, nhét vào túi áo khoác đồng phục treo sẵn trên móc, không phải cặp sách.
Cô nhìn chiếc áo khoác treo đó trong bóng tối, tờ giấy nằm gọn trong túi, một hạt giống nhỏ cho một quyết định cô vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn, nhưng đã sẵn sàng mang theo tới ngày mai, dù kết quả ra sao.
Điện thoại rung nhẹ, tin nhắn của My: "Sẵn sàng chưa?" Lam nhìn dòng chữ đó một lúc trước khi trả lời: "Gần rồi. Cảm ơn mày vì mọi thứ." My gửi lại một dòng ngắn: "Dù ngày mai thế nào, tao vẫn tự hào về mày." Lam đọc dòng chữ đó, mắt cay xè, nhưng không khóc, chỉ gõ lại một chữ "Ừ" trước khi cất điện thoại.
Cô nằm xuống giường, mắt mở trong bóng tối, không phải kiểu mất ngủ lo lắng như những đêm trước, mà một trạng thái tỉnh táo kỳ lạ, như thể cơ thể cô đã tự chuẩn bị sẵn sàng cho ngày mai, chỉ còn chờ ánh sáng đầu tiên của bình minh để bắt đầu.
Cô nhắm mắt, cố ngủ, nghĩ tới hình ảnh mẹ ủi từng nếp áo cẩn thận tối nay, tới bộ đồng phục treo ngay ngắn trên móc với tờ giấy viết tay giấu trong túi, hai điều tưởng chừng đối lập nhưng cùng tồn tại trong một đêm, cùng chờ đợi một ngày mai mà không ai, kể cả chính Lam, biết chắc sẽ diễn ra như thế nào.
Người kể chuyện, nhìn lại từ một thời điểm rất xa sau này, biết chính xác điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai, biết cả những gì Lam sắp mất và những gì cô sẽ giữ được. Nhưng đêm nay, trong căn phòng trọ nhỏ bé này, tất cả những gì tồn tại chỉ là một cô gái mười sáu tuổi đang cố chợp mắt trước một ngày mà cô đã chuẩn bị kỹ càng nhất có thể, với một tờ giấy viết tay và một quyết định chưa hoàn toàn định hình, nhưng đã đủ vững để mang theo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 67 →