Chiều Chủ nhật, Lam nhắn tin cho số điện thoại Bách đưa nhiều tuần trước, lần đầu tiên cô chủ động liên lạc lại kể từ buổi gặp ở cổng trường. Hai người hẹn nhau ở quán nước nhỏ gần trường, nơi Bách đã ngồi sẵn khi cô tới, một ly trà đá đặt trước mặt.
"Không nghĩ mày sẽ liên lạc lại," anh nói, cười, ra hiệu cô ngồi xuống. "Tưởng mày quên luôn rồi."
"Tao suýt quên thật," Lam thừa nhận, ngồi xuống đối diện. "Nhưng gần đây có nhiều chuyện xảy ra, làm tao nhớ lại câu anh hỏi lần trước."
"Câu nào?"
"Mày sợ nhất cái gì, mất điểm, hay mất việc biết mình là ai," Lam nhắc lại, gần như nguyên văn.
Bách gật đầu, vẻ mặt trầm ngâm. "À, câu đó. Vậy giờ mày trả lời được chưa?"
"Chưa hẳn," Lam đáp. "Nhưng tao nghĩ tao gần tới rồi. Anh kể cho tao nghe cách của anh được không? Anh chưa kể hết lần trước."
Bách nhấp một ngụm trà, im lặng một lúc trước khi bắt đầu kể. "Cách của tao không phải một thủ thuật gì cả. Tao chỉ đơn giản là chấp nhận rời khỏi top Đại sứ Tín Nhiệm. Không cố giữ nữa. Sống với điểm số tầm trung, không cần thư viện hai mươi bốn giờ, không cần được lên bảng LED mỗi sáng."
"Anh không sợ mất gì à?" Lam hỏi.
"Có chứ, ban đầu sợ lắm," Bách đáp, giọng chân thành. "Tao từng nghĩ mất vị trí đó là mất hết, mất cơ hội học bổng, mất mọi thứ. Nhưng rồi tao nhận ra, cuộc sống của tao không sụp đổ như tao từng sợ. Tao vẫn học được, vẫn có bạn bè, vẫn ổn. Chỉ là tao không còn phải diễn nữa."
"Diễn gì?"
"Diễn cái vai một học sinh hoàn hảo lúc nào cũng đúng chuẩn," Bách nói, một nụ cười nhẹ thoáng qua. "Mày biết không, giữ vị trí Đại sứ tốn sức lắm, không chỉ tốn công giữ điểm, mà tốn cả công diễn cho đúng vai, đúng cách người ta muốn thấy mình."
Lam im lặng, để những lời đó thấm vào đầu, nhận ra chúng chạm đúng vào một điều cô đã cảm nhận mơ hồ suốt nhiều tháng nhưng chưa từng nói thành lời rõ ràng như vậy.
"Ba mẹ anh phản ứng sao khi anh mất vị trí đó?" Lam hỏi, nghĩ tới mẹ mình, tới nỗi sợ bà không giấu được sáng thứ Bảy vừa rồi.
"Buồn chứ," Bách đáp, giọng trầm xuống một chút. "Nhưng ba mẹ tao cuối cùng cũng hiểu, vì tao vẫn ổn, vẫn học tốt, chỉ là không còn cái danh hiệu đó nữa thôi. Người lớn sợ nhất là con mình sụp đổ, chứ không hẳn sợ mất một danh hiệu. Nếu mày cho họ thấy mày vẫn ổn, dù bằng cách nào, họ sẽ dần chấp nhận được."
Câu nói đó khiến Lam thấy nhẹ nhõm hơn một chút, dù cô biết hoàn cảnh của mình phức tạp hơn nhiều so với của Bách, vì với gia đình cô, học bổng không chỉ là một danh hiệu, mà là điều kiện để cô còn được tiếp tục tới trường.
"Tao không khuyên mày làm giống tao đâu," Bách nói thêm, "vì hoàn cảnh mỗi người khác nhau. Tao chỉ kể cho mày nghe đúng những gì đã xảy ra với tao, để mày biết còn có một lựa chọn khác ngoài giữ chặt hoặc mất sạch."
"Cảm ơn anh," Lam nói, thật lòng.
Bách đứng dậy trước, để lại vài đồng tiền trả nước trên bàn. "Chúc mày may mắn, dù mày chọn gì đi nữa." Anh vẫy tay chào theo kiểu cũ, thong thả bước đi, hoà vào dòng người trên vỉa hè.
Lam ngồi lại một mình, nhìn hai ly nước đá đang tan dần trên bàn, câu hỏi của Bách vẫn còn đọng lại trong đầu, không còn là một câu hỏi trừu tượng nữa, mà đã bắt đầu mang hình dạng của một câu trả lời cụ thể, dù cô vẫn chưa sẵn sàng nói nó ra thành lời với bất kỳ ai, kể cả với chính mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 66 →