🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối đó, một email mới hiện lên trong hộp thư của Lam, gửi từ đội ngũ truyền thông trường, tiêu đề

ghi: "Bản phát biểu chính thức — Demo Day." Cô mở file đính kèm, một tài liệu được định dạng gọn

gàng, chuyên nghiệp, đúng ba trang như bản thảo trước, nhưng lần này đã được chỉnh sửa hoàn thiện,

kèm theo ghi chú kỹ thuật ở lề: chỗ nào nên ngừng để nhấn mạnh, chỗ nào nên mỉm cười, chỗ nào nên

hạ giọng để tạo cảm xúc.

Lam đọc từng dòng, từng câu, cảm thấy một sự lạnh lẽo lan dần khi nhận ra mức độ hoàn hảo của nó.

Không một từ nào thừa, không một câu nào sai ngữ pháp, mọi thứ được cân chỉnh để tạo ra đúng hiệu

ứng cảm xúc mong muốn: tự hào, biết ơn, tin tưởng vào tương lai của "một thế hệ công dân số minh

bạch".

Cô đọc thử một đoạn thành tiếng, cố gắng theo đúng nhịp ngắt câu được đánh dấu sẵn. Giọng nói vang

lên trong căn phòng trọ vắng, nhưng nghe hoàn toàn không giống giọng cô, giống một ai đó khác đang

mượn cơ thể cô để nói ra những lời không phải của mình.

*"Chúng em, những học sinh của chương trình thí điểm Điểm Tin Cậy, đã học được rằng minh bạch không

phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho một tương lai đáng tin cậy hơn..."*

Cô dừng lại giữa câu, không đọc tiếp được nữa. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn màn hình vẫn còn hiện

đoạn văn bản dở dang, và trong đầu cô, câu hỏi cũ của Bách vang lên: mày sợ nhất cái gì, mất điểm,

hay mất việc biết mình là ai?

Lam ngồi lặng một lúc, rồi mở lại file, kéo xuống cuối trang, tìm tới thư mục lưu trữ trên laptop.

Cô tạo một file mới, trống trơn, đặt tên nó chỉ bằng một chữ: "chưa". Cô lưu bản phát biểu chính

thức vào đó, đóng lại, không xoá, không sửa gì, chỉ cất nó sang một bên, như một quyết định tạm thời

để không phải đối diện với nó thêm lần nào nữa tối nay.

Cô nhìn ra cửa sổ, đêm đã khuya, mẹ đã ngủ từ lâu sau tấm rèm hoa. Còn đúng mười ngày nữa là tới

Demo Day, một con số cô nhẩm tính trong đầu, ngắn hơn hẳn khoảng thời gian cô cảm thấy mình cần để

quyết định điều gì đó lớn lao tới vậy.

Cô mở lại tin nhắn với My, gõ một dòng ngắn: "Tao vừa đọc bài phát biểu chính thức. Nghe ghê lắm."

My trả lời gần như ngay lập tức: "Ghê cỡ nào?"

"Ghê tới mức tao không nhận ra giọng của chính mình trong đó," Lam gõ lại, rồi thêm một dòng nữa

sau một khoảng dừng ngắn. "Tao nghĩ tao không thể đọc nguyên văn cái này được. Nhưng tao vẫn chưa

biết chính xác mình sẽ làm gì thay vào đó."

"Còn mười ngày," My trả lời. "Đủ để nghĩ, nhưng đừng để tới sát ngày mới quyết."

"Tao biết," Lam gõ lại, nhìn ra cửa sổ tối. "Tao chỉ cần chắc chắn hơn một chút nữa thôi."

My gửi lại một dòng ngắn, đủ để Lam cảm nhận được sức nặng của sự ủng hộ đằng sau đó: "Dù mày chọn

gì, tao vẫn ở đây."

Lam đặt điện thoại xuống, tắt đèn bàn học, nhưng không nằm xuống ngủ ngay. Cô ngồi trong bóng tối

một lúc lâu, để cho những gì vừa nói ra thành lời lắng xuống, bắt đầu trở thành một điều có thật,

không còn chỉ là một ý nghĩ mơ hồ trôi nổi trong đầu nữa.

Cô nghĩ tới mười ngày còn lại, tới việc trong khoảng thời gian đó, cô sẽ phải tìm ra không chỉ việc

mình muốn làm gì, mà còn cả cách làm điều đó mà không kéo sập mọi thứ xuống theo một cách cô không

kiểm soát được. Cô không biết hình dạng chính xác của quyết định cuối cùng sẽ ra sao, chỉ biết chắc

một điều duy nhất: cô sẽ không đứng trên bục đó và đọc đúng những gì người khác đã viết sẵn cho

mình, dù cái giá phải trả cho điều đó là gì đi nữa.

Hết Chương 60

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 61
← TrướcTiếp →