🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng thứ Bảy, mẹ hiếm khi nghỉ giao đồ, ngồi đối diện Lam ở mâm cơm sáng đơn giản, gương mặt bà mang

một vẻ nghiêm túc khác hẳn thường ngày. Máy may im lặng hiếm hoi, không kêu lạch cạch như mọi buổi

sáng khác.

"Con này," bà Nhung nói, đặt đũa xuống, "mẹ nghe cô Hạnh nói có chuyện gì đó ở trường, liên quan tới

cái sự kiện Demo Day sắp tới."

Lam khựng lại, tay vẫn cầm chén cơm. "Chuyện gì hả mẹ?"

"Mẹ không rõ chi tiết," bà nói, giọng lo lắng không giấu giếm. "Chỉ nghe nói có vài học sinh đang

gây chuyện gì đó, làm ban giám hiệu lo lắng. Con không dính vào vụ đó chứ?"

Lam im lặng một giây quá lâu, đủ để mẹ nhận ra có điều gì đó không ổn.

"Con..." Lam bắt đầu, không biết nên nói bao nhiêu phần sự thật.

"Mẹ không cần biết chi tiết," bà Nhung ngắt lời, giọng gấp gáp hơn. "Mẹ chỉ cần con hứa với mẹ, đừng

làm gì dại. Cái học bổng đó, con biết nó quan trọng thế nào với nhà mình rồi đó."

"Con biết mẹ," Lam đáp, giọng nhỏ lại.

"Mẹ không muốn ép con phải im lặng nếu có chuyện gì không đúng," mẹ nói tiếp, tay đan vào nhau trên

bàn, "nhưng mẹ cũng không giấu con được, mẹ sợ. Mẹ sợ nếu con làm gì đó lớn, mình sẽ mất hết, và mẹ

không biết phải xoay xở ra sao nếu điều đó xảy ra."

Lam nhìn mẹ, thấy rõ nỗi sợ thật sự đằng sau những lời nói đó, không phải sự ích kỷ, mà một nỗi lo

của một người mẹ đơn thân đã một mình gánh vác quá nhiều thứ trong suốt nhiều năm, không còn dư sức

để đối mặt thêm một biến cố lớn nào nữa.

Cô nhớ lại những năm đầu sau khi cha mất, khi mẹ phải nhận thêm việc ngoài giờ ở xưởng, có những

tháng gần như không ngủ đủ giấc, chỉ để đủ tiền đóng học phí trước khi Lam giành được học bổng. Từng

đó năm tháng vất vả đó, giờ đây, dồn lại thành nỗi sợ hiện rõ trên gương mặt mẹ sáng nay, một nỗi sợ

Lam hiểu rất rõ nhưng không biết cách nào để xoa dịu mà không phải nói dối hoàn toàn.

"Con hứa con sẽ cẩn thận," Lam nói, chọn từng chữ thật kỹ, một lời hứa không hoàn toàn, nhưng cũng

không phải một lời nói dối trọn vẹn.

Mẹ nhìn cô một lúc, không hoàn toàn tin tưởng vào câu trả lời đó, nhưng cũng không gặng hỏi thêm,

có lẽ vì bà biết, sâu trong lòng, rằng có những điều con gái mình sẽ không kể hết cho bà nghe, dù bà

có hỏi bao nhiêu lần.

"Thôi, ăn cơm đi con, nguội hết rồi," bà nói, giọng dịu lại, cầm đũa lên lại.

Bữa sáng tiếp tục trong im lặng, chỉ có tiếng đũa chạm chén, tiếng xe cộ vọng lên từ đường lớn. Khi

ăn xong, Lam đứng dậy dọn chén, và trước khi mẹ kịp quay lại với công việc, cô bước tới, ôm mẹ một

cái, bất ngờ và ngắn ngủi, một cử chỉ hiếm khi cô làm ở tuổi này.

"Con biết," Lam nói, câu trả lời duy nhất cô có thể đưa ra ngay lúc này, không hứa hẹn gì cụ thể,

nhưng cũng không hoàn toàn trốn tránh.

Mẹ ôm lại cô, siết nhẹ, rồi buông ra, quay lại bàn may với một tiếng thở dài không giấu được. Lam

đứng nhìn mẹ một lúc trước khi vào phòng tắm chuẩn bị ra ngoài, mang theo cảm giác nặng nề của một

lời hứa nửa vời mà cô không chắc mình có giữ được trọn vẹn hay không.

Người kể chuyện, nhìn lại buổi sáng này từ một thời điểm sau đó rất xa, biết rõ một điều Lam chưa

biết: đây là lần cuối cùng hai mẹ con còn nói với nhau về Demo Day trước khi mọi chuyện thật sự xảy

ra, và cái ôm ngắn ngủi sáng hôm đó, dù không ai trong hai người nhận ra lúc ấy, sẽ còn được nhớ lại

rất lâu về sau, như một cột mốc lặng lẽ đánh dấu điểm cuối của một giai đoạn.

Hết Chương 61

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 62
← TrướcTiếp →