Sau giờ học, Lam nán lại trường để mượn thêm sách tham khảo, đi ngang qua khu vực phòng giáo viên
trên đường tới thư viện. Cửa phòng giáo viên khép hờ, không đóng hẳn, và qua khe cửa, cô nghe thấy
giọng nói gay gắt hiếm khi xuất hiện trong không gian vốn luôn yên tĩnh này.
Cô dừng lại, không cố ý nghe lỏm, nhưng cũng không đủ can đảm bước ngang qua ngay khi nhận ra giọng
nói đó là của CEO Cường.
"Chúng ta cần đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ," Cường nói, giọng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp nhưng có
một sự căng thẳng rõ rệt bên dưới. "Cô là người trực tiếp làm việc với các em học sinh, cô cần kiểm
soát tốt hơn những gì đang xảy ra."
"Kiểm soát gì cụ thể?" giọng cô Ngọc Hiền đáp lại, cứng rắn hơn hẳn Lam từng nghe thấy ở bà trước
đây.
"Có vài em học sinh đang có những hành vi gây rối, đặt câu hỏi không cần thiết về hệ thống," Cường
nói, không nêu tên cụ thể ai, nhưng giọng điệu đủ để gợi ý ông biết rõ mình đang nói về ai. "Chúng ta
không cần điều đó ngay trước Demo Day."
"Các em học sinh có quyền đặt câu hỏi," cô Ngọc Hiền đáp, giọng không hề nhượng bộ. "Đó là một phần
của giáo dục, không phải hành vi gây rối."
"Tôi không tranh luận về triết lý giáo dục với cô lúc này," Cường nói, giọng bắt đầu để lộ sự sốt
ruột. "Tôi chỉ cần biết cô sẽ đảm bảo Demo Day diễn ra đúng kế hoạch. Đó là điều quan trọng nhất lúc
này, cho cả trường lẫn cho công ty tôi."
Một khoảng im lặng ngắn trôi qua trước khi cô Ngọc Hiền trả lời, giọng bà chậm rãi nhưng chắc chắn.
"Tôi sẽ làm đúng trách nhiệm của một giáo viên. Không hơn, không kém."
Câu trả lời đó, mơ hồ nhưng kiên định, dường như không làm Cường hài lòng, nhưng ông cũng không nói
thêm gì, chỉ có tiếng bước chân di chuyển trong phòng, báo hiệu cuộc trò chuyện sắp kết thúc.
Lam vội vàng rời khỏi vị trí đứng, bước nhanh về phía cầu thang trước khi cửa phòng giáo viên mở ra,
tim đập thình thịch không chỉ vì sợ bị phát hiện đang nghe lén, mà vì những gì cô vừa nghe được.
Cô Ngọc Hiền, người từng nói với cô về niềm tin vào hệ thống, giờ đây đang đứng ở một vị trí không
hề dễ dàng, giữa áp lực từ Eduverse và trách nhiệm với học sinh, và bà đã chọn không nhượng bộ hoàn
toàn, dù chỉ bằng một câu trả lời ngắn gọn.
Cô đi ngang qua thư viện, định vào mượn sách như dự định ban đầu, nhưng thay đổi ý định giữa chừng,
chỉ muốn ra khỏi khu vực đó càng nhanh càng tốt, sợ nếu nán lại lâu hơn sẽ vô tình chạm mặt Cường
hoặc cô Ngọc Hiền và không biết phải giữ vẻ mặt bình thường ra sao sau những gì vừa nghe được.
Xuống tới sân trường, Lam dừng lại, đứng thở một lúc, cố sắp xếp lại những gì vừa nghe được. Cô nhận
ra mình vừa có thêm một mảnh ghép mới: cô Ngọc Hiền không hoàn toàn đứng về phía Eduverse, dù bà
chưa công khai đứng về phía học sinh. Một đồng minh tiềm năng, dù chưa chắc chắn, dù chưa lên tiếng,
nhưng có thật.
Cô rút điện thoại, định nhắn cho My kể lại những gì vừa nghe, nhưng rồi dừng lại, quyết định để dành
kể trực tiếp vào ngày mai, khi có thể nói chuyện kỹ hơn mà không sợ bị ai vô tình đọc được tin nhắn.
Cô cất điện thoại, bước ra khỏi cổng trường, mang theo một tia hy vọng nhỏ nhoi nhưng có thật, lần
đầu tiên xuất hiện kể từ sau buổi sáng phát hiện ra mã định danh user_001.
Trên đường về, cô đạp xe chậm hơn thường lệ, để đầu óc có thời gian sắp xếp lại mọi mảnh ghép: My
với bằng chứng kỹ thuật, Hoài Bảo với sự thản nhiên khó đoán, Khoa với sự im lặng còn dang dở, và
giờ đây, cô Ngọc Hiền với một lập trường chưa rõ ràng nhưng không hề khuất phục hoàn toàn. Mỗi mảnh
ghép đó, riêng lẻ, đều chưa đủ để thay đổi được gì, nhưng xếp cạnh nhau, chúng bắt đầu tạo thành một
hình dạng mà Lam, lần đầu tiên, cảm thấy mình có thể nhìn thấy được đường đi tiếp theo.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 60 →