🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhà Hoài Bảo nằm trên một con phố sầm uất, tầng trệt là cửa hàng mỹ phẩm của gia đình, một trong năm

chi nhánh mẹ cô quản lý khắp thành phố. Chiều hôm đó, sau giờ học, Hoài Bảo ngồi trong phòng riêng ở

tầng ba, xem lại tin tức về Demo Day trên điện thoại, một bài viết ngắn từ trang thông tin nội bộ

của trường vừa được đăng tải.

Cô đọc lướt qua danh sách khách mời, danh sách học sinh phát biểu, chương trình dự kiến của sự kiện.

Tên cô không xuất hiện ở bất kỳ đâu trong đó, điều không khiến cô ngạc nhiên, nhưng lần đầu tiên,

nó khiến cô cảm thấy một điều gì đó gần với khó chịu, một cảm giác hiếm hoi mà cô không quen phải

đối diện.

Mình cũng đâu tệ hơn ai, cô nghĩ, cuộn xuống xem thêm. *Điểm mình vẫn ổn, vẫn nằm trong nhóm tín

nhiệm cao. Chỉ là không đủ cao để được gọi là Đại sứ.*

Cô biết rõ lý do: dù chi tiêu đều đặn cho dịch vụ tương tác ảo, điểm cô vẫn chỉ đủ để giữ vững vị

trí an toàn, không đủ để vươn tới mức chín trăm cần thiết cho danh hiệu Đại sứ Tín Nhiệm, vì hệ

thống, dù có thể bị lách qua ở mức độ nào đó, vẫn có những giới hạn mà tiền bạc một mình không mua

được trọn vẹn.

Cô từng thử tăng thêm ngân sách cho dịch vụ seeding một lần, cách đây vài tháng, hy vọng đẩy điểm

vượt ngưỡng. Kết quả chỉ nhích lên vài điểm rồi chững lại, như thể hệ thống có một cơ chế nào đó

nhận ra sự bất thường và tự động điều chỉnh, một giới hạn vô hình mà không tiền bạc nào phá vỡ được.

Cô đã bỏ cuộc sau lần thử đó, chấp nhận vị trí "tín nhiệm cao" như một điểm dừng hợp lý, không cần

mạo hiểm thêm.

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ phòng, thấy dãy nhà cao tầng khác của khu phố trải dài phía

xa. Cô nghĩ tới Lam, tới vị trí Đại sứ Tín Nhiệm mà cô, dù có đủ tiền bạc, vẫn không thể mua được

bằng con đường của mình, và một cảm giác lạ, không hẳn là ghen tị, len vào đầu cô: một khao khát

được công nhận, không chỉ được an toàn.

Mình cũng muốn được đứng trên cái bục đó, cô thừa nhận với chính mình, một lần duy nhất, trong

căn phòng riêng không ai nghe thấy. Không chỉ muốn không phải sợ.

Ý nghĩ đó thoáng qua rồi tan biến ngay khi cô nghe tiếng mẹ gọi từ dưới nhà, nhờ phụ trông cửa hàng

một lúc vì nhân viên xin nghỉ đột xuất. Hoài Bảo đứng dậy, tắt màn hình điện thoại, không để lại dấu

vết nào của khoảnh khắc yếu lòng hiếm hoi vừa xảy ra.

Cô xuống cầu thang, bước vào cửa hàng, khoác lên mình đúng vẻ tự tin thường thấy, đứng sau quầy thu

ngân, mỉm cười chào khách quen. Không ai trong cửa hàng, kể cả mẹ cô, biết rằng chỉ vài phút trước,

đứa con gái luôn tỏ ra không cần bận tâm tới bất cứ điều gì vừa ngồi một mình trên tầng ba, đối diện

với một điều cô hiếm khi cho phép mình cảm nhận: mong muốn được là một phần của thứ gì đó lớn hơn

sự an toàn cô đã bỏ tiền ra mua.

Trong lúc đứng quầy, một khách quen, cô giáo dạy ở một trường khác, ghé mua đồ và tình cờ nhắc tới

việc nghe con mình kể về "cái app chấm điểm học sinh" ở Tân Cảng, hỏi Hoài Bảo có biết gì không. Cô

đáp qua loa, nói không rành lắm, nhưng trong lòng thầm nghĩ nếu người phụ nữ này biết được một phần

những gì Hoài Bảo thật sự biết, hẳn bà sẽ không hỏi bằng giọng tò mò nhẹ nhàng như vậy nữa.

Buổi tối, khi cửa hàng đóng cửa, Hoài Bảo trở lại phòng riêng, mở lại tin tức Demo Day một lần cuối

trước khi ngủ. Cô không nhắn tin cho Lam hay My về những gì mình vừa nghĩ, không định chia sẻ với

ai. Cô chỉ tắt điện thoại, kéo chăn lên, và để cho ý nghĩ đó chìm sâu trở lại vào chỗ nó vẫn thường

nằm, im lặng, không được nói ra, nhưng không hoàn toàn biến mất.

Hết Chương 58

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 59
← TrướcTiếp →