Tuần mới bắt đầu với một thông báo chính thức dán khắp các bảng tin trong trường: Demo Day sẽ diễn
ra đúng hai tuần nữa, có đại diện Sở Giáo dục và Đào tạo TP.HCM, cùng một quỹ đầu tư nước ngoài của
Eduverse tham dự để đánh giá khả năng nhân rộng chương trình.
Lam nhận một email chính thức từ đội ngũ truyền thông trường, xác nhận cô nằm trong danh sách phát
biểu, kèm theo bản thảo đầu tiên của bài phát biểu được soạn sẵn, dài khoảng ba trang, đúng chuẩn
văn phong trang trọng, đầy những cụm từ như "hành trình chuyển đổi số", "niềm tin có thể đo lường
được", "thế hệ công dân số minh bạch".
Cô đọc lướt qua, cảm thấy một sự xa lạ kỳ quặc khi nhìn thấy tên mình được gắn với những câu chữ
hoàn toàn không phải giọng nói của cô, được viết bởi một người cô chưa từng gặp, cho một mục đích cô
giờ đây đã hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác trong toà nhà này.
Giờ ra chơi, My tìm gặp cô ở hành lang, tay cầm một cuốn sổ ghi chép dày hơn hẳn tuần trước.
"Tao vẫn đang thu thập thêm bằng chứng," My nói, giọng nghiêm túc. "Âm thầm thôi, không làm gì ồn
ào. Càng gần Demo Day, tao càng cần chắc chắn."
"Cẩn thận," Lam nói. "Đừng để ai phát hiện mày đang làm gì."
"Tao luôn cẩn thận mà," My đáp, khẽ nhếch mép, một nét đùa hiếm hoi. "Với lại tao mã hoá hết rồi,
kể cả nếu có ai mở nhầm máy tính tao, cũng không đọc ra được gì."
Lam gật đầu, nhớ lại buổi chiều My dạy cô cách mã hoá tên trong bảng tính, cảm thấy một chút ấm áp
kỳ lạ khi nghĩ tới việc có một người bạn cẩn trọng và đáng tin tới vậy đang cùng mình đi qua giai
đoạn khó khăn nhất từ đầu năm học.
"Tao biết," My gật đầu, rồi hạ giọng thấp hơn. "Mày quyết định gì chưa, về bài phát biểu ấy?"
"Chưa," Lam đáp thật lòng. "Tao vẫn đang cân nhắc."
Ở một góc sân khác, Lam thoáng thấy một nhóm bạn của Khoa đang thì thầm bàn tán, ánh mắt thỉnh
thoảng liếc về phía cô rồi quay đi ngay khi bị bắt gặp. Cô không nghe được nội dung, nhưng cảm nhận
được rõ ràng: tin đồn về việc gì đó liên quan tới cô và Khoa đã bắt đầu lan trong nhóm bạn thân của
anh, dù chưa tới mức công khai hay tới tai giáo viên.
Chiều hôm đó, trên đường về, Lam nhận được tin nhắn từ hệ thống trường, thông báo chính thức danh
sách học sinh phát biểu tại Demo Day đã được công bố trên bảng tin sảnh chính. Cô dừng xe, quay lại
trường dù đã ra khỏi cổng, muốn tận mắt xem tên mình xuất hiện thế nào trên danh sách đó.
Bảng tin đông người xem, Lam len vào, tìm thấy tên mình ngay đầu danh sách, in đậm, cỡ chữ lớn hơn
những cái tên khác: "Nguyễn Bảo Lam — Đại sứ Tín Nhiệm, phát biểu đại diện học sinh."
Cô đứng nhìn dòng chữ đó một lúc lâu, cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, như nhìn thấy tên mình gắn
với một vai trò mà giờ đây cô không còn chắc mình còn muốn đảm nhận theo đúng kịch bản đã định sẵn.
Xung quanh, những học sinh khác vẫn đang bàn tán háo hức, hoàn toàn không biết những gì đang thật sự
diễn ra bên trong đầu người có cái tên in đậm nhất trên bảng tin hôm nay.
Một bạn khối 10 đứng cạnh, nhận ra Lam, reo lên phấn khích. "Chị Lam ơi, chị được phát biểu đại diện
luôn hả, ngầu quá!" Lam gượng cười, gật đầu qua loa, rồi rời khỏi đám đông trước bảng tin, bước ra
bãi xe, cảm giác lời khen ngợi đó, vốn dĩ trước đây sẽ khiến cô hài lòng, giờ chỉ khiến ngực cô nặng
trĩu thêm một chút.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 57 →