🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tối cùng ngày, Lam nhắn cho My một tin nhắn ngắn, không đầu không cuối: "Tao cần nói chuyện. Mày

rảnh không?" Không giải thích gì thêm, chỉ vậy.

My trả lời gần như ngay lập tức: "Rảnh. Tao qua nhà mày được không?"

Đó là lần đầu tiên My chủ động đề nghị tới nhà Lam, dù cả hai đã thân nhau qua nhiều tuần làm việc

cùng. Lam nhìn tin nhắn đó, ngập ngừng một giây trước khi gõ lại địa chỉ, một phần vì ngại căn phòng

trọ nhỏ bé của mình, một phần vì cô không chắc mình đủ sức đón tiếp ai trong trạng thái hiện tại.

Nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa vang lên. Mẹ vẫn chưa về, đang giao đồ muộn ở xóm bên. Lam mở cửa, thấy

My đứng đó, ba lô khoác một vai, nhìn quanh căn phòng nhỏ một cách kín đáo, không để lộ bất kỳ phán

xét nào trên gương mặt.

"Vào đi," Lam nói, tránh sang một bên.

My bước vào, ngồi xuống mép giường theo chỉ dẫn của Lam, nhìn cô một lúc, rồi hỏi thẳng, không vòng

vo như thói quen cố hữu của mình.

"Mày ổn không?"

Chỉ ba chữ, ngắn gọn, không kèm theo bất kỳ dữ kiện hay logic nào như cách My vẫn thường nói. Lam

nhìn bạn mình, nhận ra đây là lần đầu tiên cô nghe My hỏi một câu không có bằng chứng đi kèm, một câu

hỏi thuần cảm xúc, phá vỡ chính nguyên tắc My vẫn luôn giữ.

Nước mắt Lam trào ra trước khi cô kịp ngăn lại, không phải kiểu khóc nức nở, không phải kiểu khóc vỡ

oà. Chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, không kèm tiếng nấc, không kèm một âm thanh nào,

trong khi cô kể lại toàn bộ những gì mình đã tìm thấy sáng nay: tờ giấy chứng nhận cũ, mã định danh

user_001, ý nghĩa đầy đủ của việc chính cô là bản mẫu gốc cho cả một mô hình chấm điểm tín dụng.

My ngồi nghe, không ngắt lời, không hỏi thêm chi tiết kỹ thuật như thói quen thường thấy, chỉ lắng

nghe trọn vẹn, thỉnh thoảng gật đầu nhẹ để Lam biết mình đang được lắng nghe.

Khi Lam kể xong, My không nói gì ngay. Cô chỉ ngồi đó, cạnh Lam, im lặng một lúc lâu, một sự im lặng

khác hẳn mọi khoảng lặng thường thấy giữa hai người, không phải để suy nghĩ, không phải để tính toán

bước tiếp theo, mà chỉ đơn giản để ở đó, cùng chịu đựng sức nặng của những gì vừa được nói ra.

"Tao xin lỗi," My nói cuối cùng, giọng khẽ hơn mọi khi. "Tao không biết nói gì để làm mày thấy đỡ

hơn."

"Mày không cần nói gì cả," Lam đáp, quệt nước mắt bằng mu bàn tay. "Mày ở đây là đủ rồi."

Hai người ngồi cạnh nhau trên chiếc giường nhỏ, không nói thêm gì trong một lúc, chỉ nghe tiếng quạt

trần kêu cọt kẹt và tiếng xe cộ xa xa ngoài đường lớn. Cuối cùng, My phá vỡ sự im lặng, giọng cô đã

chắc chắn trở lại, dứt khoát hơn hẳn.

"Vậy thì tụi mình phải làm gì đó thật," cô nói, "không chỉ ghi chép nữa."

Lam nhìn My, thấy trong ánh mắt bạn mình một quyết tâm mới, khác hẳn sự thận trọng thường thấy. "Mày

định làm gì?"

"Chưa biết chính xác," My đáp thật lòng. "Nhưng tao biết chắc một điều: mày không thể tiếp tục là

một phần của Demo Day trong khi biết rõ mình chính là user_001. Cái đó không công bằng, với mày, và

với cả những đứa trẻ khác sắp bị đưa vào cùng hệ thống."

Lam gật đầu, không hứa hẹn gì cụ thể, nhưng lần đầu tiên trong nhiều ngày, cô cảm thấy mình không

còn đơn độc đối diện với gánh nặng này, và điều đó, dù chưa giải quyết được gì, cũng đủ để cô thở

được sâu hơn một chút.

Trước khi ra về, My nhìn quanh căn phòng một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở máy may cũ kê sát cửa sổ,

ở tấm rèm hoa ngăn đôi căn phòng, ở những chi tiết nhỏ của một cuộc sống khác hẳn cuộc sống đầy đủ

tiện nghi của chính cô. Cô không nói gì về điều đó, chỉ đứng dậy, khoác ba lô lên vai.

"Mai gặp ở trường nha," My nói, nắm nhẹ tay Lam một giây trước khi bước ra cửa, một cử chỉ vụng về

nhưng chân thành, khác hẳn phong cách logic thường thấy ở cô.

"Ừ, cảm ơn mày," Lam đáp, tiễn bạn ra tới đầu cầu thang.

Cô đứng đó nhìn theo bóng My khuất dần xuống các bậc thang tối, rồi quay vào phòng, đóng cửa lại,

cảm thấy căn phòng nhỏ bé của mình, dù vẫn còn trống trải khi không có mẹ, giờ đây bớt lạnh lẽo hơn

hẳn so với một giờ trước.

Hết Chương 53

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 54
← TrướcTiếp →