🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Dòng chữ hiện đầy đủ ngay sau đó, đen trên nền trắng, không có gì trang trí, không có gì để nhầm

lẫn: user_001.

Lam nhìn dòng mã đó, đọc đi đọc lại nhiều lần như thể việc đọc lại sẽ khiến nó đổi thành một thứ

khác, một mã số khác, bất kỳ con số nào ngoài số một, con số của người đầu tiên.

Cô kéo xuống đọc thêm, tìm thấy một dòng chú thích kỹ thuật ngắn gọn, viết bằng giọng điệu hành

chính lạnh lùng quen thuộc của mọi văn bản trong hệ thống này: "Bản ghi dữ liệu gốc, đợt thí điểm

mở rộng, sử dụng làm tập huấn luyện cơ sở cho mô hình credit_readiness_score, phiên bản 1.0."

Cô đặt điện thoại xuống, nhìn tờ giấy chứng nhận vẫn còn nằm trên sàn cạnh mình, hai vật thể tưởng

chừng không liên quan, một tờ giấy in màu đã phai từ hai năm trước, và một dòng mã hiện đại trên màn

hình, giờ đây được nối lại thành một đường thẳng xuyên suốt cả cuộc đời học sinh của cô.

Mình là người đầu tiên, cô nghĩ, cảm giác chân tay lạnh dần đi dù trời không hề lạnh. *Không phải

một trong nhiều người. Người đầu tiên.*

Cô hiểu ra, chậm rãi nhưng chắc chắn, ý nghĩa đầy đủ của điều đó: một học sinh nghèo, kỷ luật, thành

tích tốt, dễ đoán, hoàn hảo về mọi mặt để trở thành mẫu dữ liệu chuẩn mà một mô hình có thể học

theo. Cô không chỉ là một trong số hàng trăm học sinh bị thu thập dữ liệu. Cô là bản mẫu, là điểm

khởi đầu, là thứ mà cả một hệ thống được xây dựng dựa trên đó để hiểu thế nào là một "học sinh tốt"

trước khi áp dụng khuôn mẫu đó lên tất cả những người khác.

Và giờ đây, hai năm sau, chính cái hệ thống được xây từ dữ liệu của cô đang quay lại chấm điểm cô,

đo lường cô, quyết định cô có xứng đáng giữ học bổng hay không, dựa trên chính khuôn mẫu mà bản thân

cô, không hề hay biết, đã giúp tạo ra.

Cô nghĩ tới tất cả những lần cô tự hào vì mình luôn đúng chuẩn mực: chăm chỉ, kỷ luật, không bao giờ

đăng gì gây tranh cãi. Cô từng nghĩ đó là bản chất của mình, là con người cô lựa chọn trở thành. Giờ

đây, một ý nghĩ khác len vào, đáng sợ hơn nhiều: liệu bao nhiêu phần trong con người "chuẩn mực" đó

là do cô tự chọn, và bao nhiêu phần chỉ đơn giản là cô đang khớp đúng với một khuôn mẫu mà chính dữ

liệu của cô, từ năm lớp 9, đã góp phần định hình nên.

Câu hỏi đó không có câu trả lời rõ ràng, và sự mơ hồ của nó khiến Lam thấy chóng mặt hơn cả con số

user_001 đang hiện trên màn hình. Cô nhắm mắt lại một lúc, cố lấy lại nhịp thở bình thường, nhưng

hình ảnh dòng mã đó vẫn in nguyên sau mí mắt, không chịu mờ đi.

Lam ngồi bất động trên sàn nhà một lúc lâu, không khóc, không nói gì, chỉ nhìn hai vật thể trước mặt

mình. Tay cô, theo phản xạ, với lấy điện thoại, định làm nghi thức kiểm tra quen thuộc, nhưng rồi

dừng lại giữa chừng, ngón tay bất động ngay trên mặt kính chưa kịp chạm xuống, như thể cơ thể cô

cũng đang cần một khoảnh khắc để hiểu rằng có những thứ không còn cần kiểm tra ba lần nữa, vì chúng

đã quá rõ ràng để có thể chối bỏ.

Cô đặt điện thoại xuống, chậm rãi, cạnh tờ giấy chứng nhận, hai vật cùng nằm yên trên sàn nhà, hai

mảnh của cùng một đời người, cách nhau đúng hai năm, và ở giữa chúng, không có gì khác ngoài sự im

lặng của một buổi sáng cuối tuần bình thường, nơi ngoài kia, tiếng rao bánh mì vẫn tiếp tục vang lên

đều đặn, hoàn toàn không hay biết gì về điều vừa sụp đổ trong căn phòng nhỏ này.

Cô nghĩ tới việc kể lại điều này cho My, cho cả Khoa nếu anh còn muốn nghe cô nói bất cứ điều gì.

Nhưng ý nghĩ đó cũng nhanh chóng bị thay bằng một cảm giác cô đơn nặng nề: đây là một sự thật về

chính con người cô, về chính cái tên gắn với cô từ năm lớp 9, và dù My hay Khoa có tin cô tới đâu,

không ai trong số họ có thể thật sự hiểu cảm giác vừa phát hiện ra chính mình là bản mẫu gốc cho một

cỗ máy đang chấm điểm cả một thế hệ.

Ngoài cửa, tiếng xe máy quen thuộc của mẹ vọng lại từ đầu hẻm, báo hiệu bà sắp về. Lam vội vàng thu

dọn, cất tờ giấy chứng nhận và đóng lại app trên điện thoại, nhưng động tác thu dọn đó, nhanh và

gọn, không thể nào xoá đi được thứ vừa in sâu vào đầu cô, một sự thật giờ đây cô sẽ phải mang theo

suốt quãng đời còn lại, dù muốn hay không.

Hết Chương 52

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 53
← TrướcTiếp →