Cuối tuần, mẹ đi giao một lô hàng lớn từ sáng sớm, dặn Lam ở nhà nghỉ ngơi, tự lo cơm nước. Căn
phòng trọ vắng lặng hơn thường lệ, chỉ có tiếng quạt trần kêu cọt kẹt và tiếng xe cộ vọng lên xa xa
từ đường lớn.
Lam quyết định dọn lại ngăn kéo tủ quần áo cũ, việc cô vẫn định làm từ đầu năm học nhưng cứ trì
hoãn. Ngăn kéo dưới cùng chứa đủ thứ lộn xộn: vài cuốn tập cũ, một hộp bút chì gãy, mấy tấm thiệp
sinh nhật đã ngả màu theo năm tháng, và một chồng giấy tờ hành chính của những năm học trước mà mẹ
vẫn dặn giữ lại, phòng khi cần đối chiếu.
Cô lôi từng thứ ra, xếp thành từng chồng nhỏ theo loại, thỉnh thoảng dừng lại ở một món đồ gợi nhớ
điều gì đó: một cây bút bi khắc tên trường cấp hai cũ, một chiếc kẹp tóc gãy một bên răng. Công việc
dọn dẹp, đơn giản và lặp đi lặp lại, mang tới một cảm giác dễ chịu hiếm hoi trong những ngày gần đây,
như một cách để tạm quên đi mọi thứ đang xảy ra ở trường.
Trong lúc lục lọi, tay cô chạm phải một tờ giấy cứng, khác hẳn kết cấu của những cuốn tập xung
quanh. Cô rút ra, phủi bụi, nhìn kỹ. Đó là một tờ giấy chứng nhận nhỏ, in màu đã hơi phai, tiêu đề
ghi: "GIẤY CHỨNG NHẬN HOÀN THÀNH — KHẢO SÁT THÓI QUEN SỐ HỌC SINH — NĂM HỌC LỚP 9", kèm một logo
nhỏ của Eduverse Technologies ở góc dưới, thứ mà năm đó cô còn chưa biết là tên gì.
Lam ngồi xuống sàn nhà, cầm tờ giấy trong tay, nhìn nó rất lâu. Cô nhớ lại, rõ hơn hẳn mọi lần trước
đây cô cố nhớ, buổi chiều năm lớp 9 đó: phòng máy tính cũ, một nhân viên lạ mặt hướng dẫn cả lớp làm
một bài khảo sát trên máy tính, những câu hỏi về giờ ngủ, về mạng xã hội hay dùng, về việc cô có hay
kiểm tra điện thoại trước khi đăng bài không.
Mình đã trả lời đúng câu đó, cô nghĩ, một luồng lạnh chạy dọc người khi nhận ra sự trùng hợp. *Câu
hỏi về việc kiểm tra trước khi đăng.*
Cô cố nhớ lại thêm chi tiết. Buổi khảo sát đó diễn ra trong tiết Sinh hoạt, kéo dài khoảng bốn mươi
lăm phút, cả lớp ngồi trước máy tính, im lặng gõ, thỉnh thoảng có bạn hỏi nhỏ nhau một câu rồi bị
nhân viên giám sát nhắc làm bài độc lập. Kết thúc, mỗi người được cộng một điểm hạnh kiểm, một phần
thưởng nhỏ mà khi đó cả lớp coi là chuyện hiển nhiên, không ai thắc mắc mục đích thật sự của nó là
gì, kể cả giáo viên chủ nhiệm đứng giám sát hôm đó.
Cô nhớ mình đã trả lời rất thật, không nghĩ ngợi gì, vì đó chỉ là một bài khảo sát trường học, không
khác gì hàng chục bài khảo sát vô thưởng vô phạt khác cô từng làm. Giờ đây, ngồi trên sàn nhà với tờ
giấy chứng nhận trong tay, sự thật thà đó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác, nặng nề hơn hẳn.
Cô đặt tờ giấy xuống sàn, mở điện thoại, tay hơi run. Cô mở app TrustPoint, vào mục hồ sơ cá nhân,
tìm tới một phần cô chưa từng để ý tới trước đây: "Lịch sử tham gia chương trình", một danh sách
liệt kê mọi lần dữ liệu của cô được thu thập kể từ khi nhập học.
Cô kéo xuống, tìm kiếm bằng tay vì không có ô tìm kiếm riêng, đọc từng dòng một cách chậm rãi. Phần
lớn là những mục quen thuộc: đăng ký tài khoản, liên kết mạng xã hội, các lượt cập nhật điểm định
kỳ. Nhưng gần cuối danh sách, ở một dòng cũ hơn tất cả những dòng khác, có ghi: "Khảo sát thói quen
số — Đợt thí điểm mở rộng — Đã hoàn thành."
Cô bấm vào dòng đó, một trang chi tiết hiện ra, chậm chạp tải từng phần. Lam ngồi im, tim đập
thình thịch, chờ trang tải xong hoàn toàn, cảm giác như mình đang đứng trước một cánh cửa mà một
khi đã mở ra, sẽ không thể đóng lại được nữa.
Vòng xoay loading quay chậm trên màn hình nhỏ, kéo dài hơn hẳn cảm giác thời gian thật của nó. Bên
ngoài cửa sổ, tiếng rao hàng của một người bán bánh mì dạo vang lên từ đầu hẻm, một âm thanh quen
thuộc của buổi sáng cuối tuần, hoàn toàn tách biệt khỏi những gì đang chuẩn bị hiện ra trên chiếc
điện thoại trong tay cô.
Trang cuối cùng cũng tải xong. Lam nhìn xuống màn hình, và điều đầu tiên đập vào mắt cô không phải
một đoạn văn bản dài, mà chỉ là một dòng mã ngắn gọn, nằm ở góc trên cùng của trang chi tiết, dưới
mục "Mã định danh dữ liệu".
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →