Cả ngày sau buổi sáng ở cổng trường, Lam đi qua các tiết học như một cái bóng, cơ thể có mặt nhưng
đầu óc ở một nơi khác. Cô không tìm Khoa, cũng không thấy anh chủ động tìm mình, cả hai như đã ngầm
đồng ý giữ khoảng cách trong suốt buổi học, không cần một lời thoả thuận nào.
Giờ ăn trưa, cô ngồi cùng My ở một góc căn tin khác hẳn chỗ quen thuộc, tránh nhìn về phía bàn nơi
Khoa vẫn thường ngồi. My không nói nhiều, chỉ ngồi ăn cùng cô trong im lặng, thỉnh thoảng kể vài
chuyện vặt không liên quan để lấp đầy khoảng trống, không ép Lam phải nói gì nếu cô không muốn.
Buổi chiều, trong tiết Sinh học, giáo viên gọi Lam lên trả bài, nhưng cô đứng đó, ấp úng, không nhớ
nổi câu trả lời cho một câu hỏi cô đáng lẽ thuộc lòng. Giáo viên nhíu mày, nhưng không trách gì
thêm, chỉ nhắc cô ngồi xuống, có lẽ cho rằng đó chỉ là một ngày tệ hại bất chợt của một học sinh
gương mẫu.
Vài bạn cùng lớp thì thầm trao đổi khi thấy cảnh đó, có phần ngạc nhiên vì Lam vốn nổi tiếng luôn
trả lời trôi chảy mọi câu hỏi. Cô ngồi xuống, mặt nóng bừng, cảm giác như mọi ánh mắt trong lớp đều
đang dán vào mình, dù thực tế phần lớn bạn học đã quay lại với vở của riêng họ chỉ sau vài giây.
Về tới nhà chiều muộn, mẹ đang ngồi bên máy may như mọi ngày, nhưng lần này bà nhận ra ngay có gì
đó khác ở con gái mình.
"Con sao vậy, mặt mày xanh xao vậy?" bà hỏi, dừng tay may, nhìn Lam chăm chú.
"Con ổn mẹ, chỉ là chuyện bạn bè thôi," Lam đáp, cố giữ giọng bình thường, ngồi xuống góc giường,
cởi giày chậm rãi hơn thường lệ.
"Chuyện bạn bè gì mà mặt con như vậy?" mẹ hỏi thêm, không có ý ép nhưng rõ ràng lo lắng.
"Con với Khoa giận nhau thôi mẹ, chuyện nhỏ à," Lam nói, một câu nói dối chọn lọc, đúng như thói
quen cũ của cô: giữ lại phần cảm xúc thật, chỉ nói dối về quy mô của nó.
Mẹ nhìn cô thêm một lúc, rồi thở dài, không hỏi thêm. "Bạn bè giận nhau rồi làm hoà thôi con, đừng
lo quá. Hai đứa thân từ nhỏ tới giờ, không dễ gì mà xa được đâu."
Lam gật đầu, không đáp lại gì thêm, sợ nếu nói thêm một câu, cô sẽ không kìm được mà kể hết mọi
chuyện cho mẹ nghe, một điều cô biết chắc mình chưa sẵn sàng làm, có lẽ sẽ không bao giờ sẵn sàng.
Tối đó, cô mở lại bài phát biểu Demo Day, cố tập trung viết thêm vài dòng theo yêu cầu của đội ngũ
truyền thông trường, nhưng chữ nghĩa cứ trôi tuột đi, không đọng lại được gì trong đầu cô ngoài hình
ảnh Khoa quay lưng bước đi ở cổng trường sáng nay.
Cô mở lại đoạn chat với My, kể lại chuyện mẹ hỏi han, chuyện cô nói dối về quy mô sự việc. My chỉ trả
lời một câu ngắn: "Đôi khi giấu bớt không phải là dối trá, chỉ là chưa tới lúc." Lam đọc dòng chữ đó
vài lần, không chắc mình có tin trọn vẹn vào điều My vừa nói hay không, nhưng ít nhất nó khiến cô
thấy bớt nặng nề hơn một chút.
Gần mười giờ tối, điện thoại cô rung lên, một tin nhắn ngắn, từ Khoa: "Mai nói chuyện. Sau giờ học,
sân sau thư viện."
Lam nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu, không biết nên cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng sẽ được nói
chuyện, hay sợ hãi vì không biết cuộc nói chuyện đó sẽ đi tới đâu. Cô gõ lại một chữ "Ừ", gửi đi,
rồi đặt điện thoại xuống, tắt đèn bàn học.
Cô nằm trong bóng tối, nghe tiếng máy may của mẹ dần chậm lại rồi ngừng hẳn khi bà cũng chuẩn bị đi
ngủ. Lam cố nhắm mắt, tập trung vào hơi thở của chính mình, một cách cô từng đọc được đâu đó để dễ
ngủ hơn, nhưng đầu óc cứ quay về sân sau thư viện, tưởng tượng ra đủ mọi kịch bản có thể xảy ra vào
ngày mai, từ tệ nhất tới ít tệ nhất, không kịch bản nào trong số đó khiến cô thấy dễ chịu hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 50 →