Sáng sớm, trước giờ vào học, Lam nhận tin nhắn của Khoa, ngắn gọn khác thường: "Ra cổng trường gặp
tao. Bây giờ." Cô đọc tin nhắn, tim đập thình thịch, biết rõ cuộc gọi nhóm tối qua đã để lại điều gì
đó chưa nói hết.
Cổng trường lúc sáu giờ bốn mươi lăm còn vắng, chỉ lác đác vài học sinh đến sớm. Khoa đứng chờ sẵn
ở một góc khuất gần cột cổng, tay đút túi áo khoác denim, dáng đứng thẳng, khác hẳn vẻ thoải mái
thường thấy ở anh.
"Mày gọi tao ra đây có chuyện gì vậy?" Lam hỏi, cố giữ giọng bình thường dù cô đã đoán được phần
nào.
"Tao coi lại lịch sử report của tao rồi," Khoa nói, không vòng vo. "Múi giờ gửi báo cáo, đúng chín
giờ tối, ngày mười một tháng Mười. Tao nhớ hôm đó vì tao với mày còn nhắn tin qua lại tới gần mười
giờ, bàn về đồ án của tao."
Lam đứng im, không nói gì.
"Người report tao," Khoa tiếp tục, giọng vẫn bình tĩnh một cách đáng sợ, "gửi đúng lúc tao đang nhắn
tin với mày. Nghĩa là người đó, nếu không phải mày, thì phải là người biết chính xác mày đang làm
gì lúc đó, biết chính xác lúc nào tao đang online để report có hiệu quả nhất."
"Khoa..." Lam bắt đầu, nhưng không biết nên nói gì tiếp theo.
"Là mày, đúng không?" anh hỏi thẳng, mắt nhìn thẳng vào cô, không né tránh, không giận dữ ra mặt,
chỉ có một sự chờ đợi nặng nề trong ánh mắt đó.
Lam mở miệng, định nói một điều gì đó, một lời giải thích, một lời chối, bất cứ điều gì để lấp đầy
khoảng im lặng đang đè nặng giữa hai người. Nhưng không có từ ngữ nào bật ra được. Cô đứng đó, nhìn
thẳng vào mắt Khoa, và trong đúng ba giây im lặng đó, cô biết mình đã trả lời rồi, dù chưa nói một
lời nào.
Khoa nhìn cô, gương mặt anh dần thay đổi, không phải giận dữ bùng nổ như cô từng tưởng tượng trong
những cơn ác mộng, mà một điều gì đó chậm rãi hơn, đau hơn: sự sụp đổ của một niềm tin đã tồn tại
suốt mười năm.
"Vậy là thật," anh nói, giọng trầm xuống, gần như thì thầm. "Tao cứ hy vọng mình đoán sai."
"Khoa, tao..." Lam cố nói, nhưng anh giơ tay ra hiệu cô dừng lại.
"Tao không cần nghe lý do bây giờ," anh nói, quay mặt đi một chút, tránh nhìn thẳng vào cô. "Tao chỉ
cần biết là thật hay không. Và giờ tao biết rồi."
Anh đứng đó thêm một lúc, không nói gì thêm, không hỏi thêm gì, chỉ nhìn xuống mặt đất, hai tay vẫn
đút trong túi áo khoác. Học sinh bắt đầu đông dần lên quanh cổng trường, tiếng nói chuyện, tiếng xe
cộ, tất cả trôi qua như một lớp nền mờ nhạt xung quanh hai người đang đứng bất động giữa nó.
"Tao phải vào lớp," Khoa nói cuối cùng, giọng không còn chút cảm xúc nào lộ ra ngoài. Anh quay
người, bước đi, không nhìn lại, dáng đi nhanh hơn bình thường, gần như một cuộc chạy trốn được cải
trang thành một bước đi vội vã.
Lam đứng lại một mình ở cổng trường, nhìn theo bóng anh khuất dần vào dòng học sinh đang đổ vào
trường, cảm thấy toàn bộ cơ thể mình như vừa bị rút cạn sức lực. Cô không khóc, không có nước mắt
nào chảy ra, chỉ có một cảm giác trống rỗng lan rộng từ ngực ra khắp người, khác hẳn mọi cảm giác cô
từng trải qua trong suốt những tuần lo lắng trước đó.
Chuông báo vào học vang lên. Lam đứng thêm vài giây, rồi bước đi, chậm rãi, một mình, mang theo một
sự thật vừa được nói ra không bằng lời mà bằng chính sự im lặng của cô, thứ hoá ra lại nặng nề hơn
bất kỳ lời thú nhận nào cô có thể đã chuẩn bị sẵn.
Cả buổi sáng hôm đó trôi qua trong một trạng thái mờ nhạt, Lam ngồi trong lớp nhưng không thật sự có
mặt, tiếng giảng bài của giáo viên trở thành một thứ âm thanh nền vô nghĩa. Cô nhớ lại từng chi tiết
của cuộc gặp ở cổng trường, ánh mắt Khoa lúc anh hỏi, khoảng lặng ba giây đó, và cách anh quay đi mà
không hề lớn tiếng, không hề trách móc bằng lời, chỉ bằng chính sự im lặng của chính anh, một sự im
lặng còn nặng nề hơn bất kỳ câu mắng nào cô có thể tưởng tượng ra trước đó.
Giờ ra chơi, My tìm Lam, nhận ra ngay có gì đó không ổn qua vẻ mặt bạn mình. "Có chuyện gì vậy?" cô
hỏi, kéo Lam ra một góc vắng.
"Khoa biết rồi," Lam nói, giọng khàn đặc. "Về vụ report năm ngoái."
My im lặng một lúc, không hỏi thêm chi tiết, chỉ đứng cạnh Lam, để cô có không gian mà không cần
giải thích thêm bất cứ điều gì. Đó là lần đầu tiên My chọn không hỏi, không đòi bằng chứng, không
cần một lời giải thích logic nào cho những gì vừa xảy ra, chỉ đơn giản đứng đó, cùng chịu đựng sự im
lặng với bạn mình.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 49 →