Tối thứ Năm, My tạo một cuộc gọi nhóm ba người, mời cả Khoa tham gia, một quyết định táo bạo mà cô
không báo trước với Lam. Khi tên Khoa hiện lên trong danh sách người tham gia, Lam suýt thoát ứng
dụng ngay lập tức, nhưng cuối cùng vẫn ở lại, tim đập nhanh.
"Sao mày mời ảnh vào?" Lam nhắn riêng cho My ngay trước khi cuộc gọi bắt đầu.
"Vì ảnh cũng đang tự điều tra vụ report của ảnh," My trả lời nhanh. "Và vì chuyện này lớn hơn vụ đó
rồi. Tụi mình cần thêm người, và ảnh xứng đáng được biết."
Cuộc gọi bắt đầu, ba khung hình nhỏ hiện trên màn hình. Khoa, nhìn có vẻ ngạc nhiên khi thấy cả Lam
trong cuộc gọi, nhưng không nói gì về điều đó ngay, chỉ chào hỏi bình thường.
"Tao gọi vì có chuyện quan trọng," My mở đầu, giọng nghiêm túc. "Về TrustPoint. Tao với Lam phát
hiện ra nó không thật sự đo uy tín, mà đang dùng dữ liệu tụi mình để huấn luyện một mô hình chấm
điểm tín dụng, bán cho một quỹ tài chính."
Khoa im lặng một lúc, rồi hỏi, giọng vẫn còn nghi ngờ. "Mày có bằng chứng gì không?"
My giải thích lại toàn bộ quá trình phát hiện, từ log lỗi hiển thị tới tên quỹ đầu tư, cẩn thận
tránh nhắc tới bất kỳ chi tiết nào liên quan tới việc Lam là người đầu tiên bị nghi ngờ báo cáo anh.
"Vậy giờ tính làm gì?" Khoa hỏi, giọng dần chuyển sang phẫn nộ. "Tao nghĩ nên đưa hết ra công khai
ngay, đăng lên mạng, cho cả trường biết. Tao có thể vẽ, có kênh riêng, chia sẻ được nhanh."
"Chưa được," My phản đối. "Tụi mình cần thêm bằng chứng kỹ thuật chắc chắn hơn trước khi công khai
bất cứ điều gì. Nếu không đủ thuyết phục, họ sẽ nói tụi mình bịa chuyện, rồi mọi nỗ lực coi như đổ
sông đổ biển."
"Vậy chờ tới bao giờ?" Khoa gằn giọng. "Demo Day chỉ còn mười ba ngày nữa, sau đó nó sẽ nhân rộng ra
cả thành phố. Chờ thêm là chờ cho nó lớn hơn thôi."
Lam, im lặng suốt từ đầu, cuối cùng lên tiếng. "Tao nghĩ mình cần cẩn thận. Nếu công khai sai thời
điểm, không chỉ nhà trường bị ảnh hưởng, mà những học sinh như tao, những người phụ thuộc vào học
bổng gắn với điểm số, cũng sẽ bị vạ lây."
"Vậy mày muốn im lặng à?" Khoa hỏi, giọng có gì đó sắc hơn bình thường, như thể câu hỏi mang một ý
nghĩa khác ẩn bên dưới mà chỉ anh và Lam mới hiểu.
"Không phải im lặng," Lam đáp, cố giữ giọng bình tĩnh. "Là thận trọng."
Cuộc trò chuyện tiếp tục căng thẳng thêm vài phút, ba người đưa ra ba hướng khác nhau, không ai
nhượng bộ ai. My muốn thu thập thêm bằng chứng trước khi hành động. Khoa muốn công khai ngay qua
kênh vẽ của mình. Lam muốn thận trọng, chưa dám mạo hiểm những gì mình đang có.
Cuộc gọi kết thúc mà không đạt được đồng thuận nào, mỗi người rời đi với một sự bực bội riêng. Vài
phút sau khi cuộc gọi kết thúc, Lam thấy Khoa đã thoát khỏi nhóm chat chung, một hành động nhỏ nhưng
đủ để cô hiểu rằng khoảng cách giữa hai người, thay vì được thu hẹp lại nhờ một mục tiêu chung, lại
vừa nới rộng thêm một chút nữa.
Lam ngồi lại một mình sau cuộc gọi, mở lại sổ tay riêng, ghi lại ba hướng đề xuất vừa nghe được:
"My: thêm bằng chứng trước. Khoa: công khai ngay qua kênh vẽ. Tao: thận trọng, chưa hành động." Nhìn
ba dòng chữ đó xếp cạnh nhau, cô nhận ra một điều đáng lo hơn cả nội dung bất đồng: không ai trong
ba người, kể cả cô, thật sự tin tưởng tuyệt đối vào hướng đi của hai người còn lại.
Cô nhắn tin riêng cho My, dù biết giờ này có lẽ My cũng đang mệt mỏi không kém: "Xin lỗi vì tao
không đồng ý với ý của Khoa. Không phải tao không tin ảnh, chỉ là tao sợ thật." My trả lời sau một
lúc: "Tao hiểu. Đừng lo, tụi mình còn thời gian để tìm cách dung hoà." Nhưng ngay cả khi đọc dòng
chữ đó, Lam vẫn không thấy chắc chắn hơn được bao nhiêu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →