Sáng thứ Ba, bảng LED sảnh chính, nơi vẫn chiếu ảnh Lam mỗi ngày, giờ đây thêm một dòng chữ mới chạy
ngang phía dưới: đếm ngược mười bốn ngày, kèm dòng chữ "DEMO DAY — TÂN CẢNG & EDUVERSE TECHNOLOGIES
CHÀO ĐÓN SỞ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO TP.HCM".
Lam đứng trước bảng, đọc dòng chữ đó lần thứ hai để chắc chắn mình không đọc nhầm. Xung quanh, học
sinh đi qua đi lại, vài người dừng lại chụp ảnh dòng chữ, bàn tán háo hức về sự kiện sắp tới.
"Nghe nói có cả nhà đầu tư nước ngoài tới nữa đó," một bạn nói với nhóm bạn đi cùng.
"Chắc trường mình sắp nổi tiếng luôn quá," một bạn khác đáp, giọng đầy phấn khích.
Lam bước tiếp vào trong, thấy không khí toàn trường đã thay đổi rõ rệt so với vài ngày trước. Giáo
viên tất bật hơn, vài người đang treo băng rôn chào mừng dọc hành lang tầng một, đội ngũ Eduverse
xuất hiện đông hơn thường lệ, di chuyển giữa các phòng ban với vẻ mặt nghiêm túc.
Ở sân trong, đội thợ điện đang lắp thêm một hệ thống loa mới, kiểm tra âm thanh bằng những tiếng
"a lô, a lô" vang khắp khuôn viên. Vài học sinh tò mò dừng lại xem, bàn tán về việc liệu có được
nghỉ học buổi thẩm định hay không, một mối quan tâm hồn nhiên hoàn toàn khác với những gì đang chạy
trong đầu Lam lúc này.
My tìm gặp Lam ở cầu thang, cả hai cùng nhìn lên tấm băng rôn mới treo, in logo Eduverse cạnh logo
trường, dòng chữ "Đổi mới giáo dục vì một thế hệ minh bạch" chạy phía dưới.
"Mười bốn ngày," My nói, giọng trầm hẳn. "Đây chính là cái sự kiện lớn tao với mày từng nói tới, cái
thứ đứng sau lịch trừ điểm của tao."
"Chắc vậy," Lam đáp, nhìn lên tấm băng rôn. "Nếu đợt thẩm định này thành công, họ sẽ nhân rộng ra
toàn thành phố đúng không?"
"Tao đoán vậy," My gật đầu. "Nghĩa là không chỉ còn là chuyện của Tân Cảng nữa. Sẽ là hàng chục
ngàn học sinh khác, ở nhiều trường khác, bị đưa vào cùng một hệ thống."
"Mày nghĩ họ đã chuẩn bị Demo Day bao lâu rồi?" Lam hỏi, cố hình dung ra quy mô của kế hoạch.
"Chắc từ đầu năm học," My đáp. "Tao đoán ngay từ lúc pilot bắt đầu, họ đã tính tới bước này rồi. Tụi
mình chỉ mới biết tới nó gần đây thôi, còn họ chắc đã chuẩn bị cả năm trời."
Ý nghĩ đó khiến Lam thấy mình nhỏ bé hơn hẳn trước quy mô của những gì đang diễn ra, như một con
kiến vừa nhận ra mình đang đứng trên một cái bánh xe khổng lồ đã quay từ rất lâu trước khi nó kịp để
ý.
Ý nghĩ đó khiến Lam cảm thấy quy mô của vấn đề lớn hơn hẳn những gì cô từng hình dung, không còn chỉ
là một ngôi trường, một nhóm bạn bè, mà là cả một thành phố, hàng ngàn đứa trẻ khác, có thể sẽ trải
qua đúng những gì cô đã trải qua, mà không hề hay biết.
"Nhà trường vừa gửi tin nhắn mời tao chuẩn bị bài phát biểu cho Demo Day," Lam nói thêm, giọng khẽ
hẳn. "Tao chưa biết phải làm gì với việc đó."
My im lặng một giây, nhìn Lam với ánh mắt hiểu chuyện. "Vậy thì mười bốn ngày không nhiều đâu," cô
nói, đặt tay lên vai Lam một cách vụng về, không quen với những cử chỉ an ủi thân mật. "Tụi mình cần
nghĩ ra hướng đi trước khi ngày đó tới."
Hai người đứng đó một lúc, nhìn dòng người qua lại dưới tấm băng rôn mới, mỗi người theo đuổi một
dòng suy nghĩ riêng về cùng một vấn đề. Chuông vào lớp reo lên, cắt ngang khoảnh khắc đó, buộc cả
hai phải chia tay, mỗi người về lớp mình, mang theo một áp lực mới đang đè nặng lên cả hai, nặng
hơn hẳn bất cứ điều gì họ từng đối mặt kể từ đầu năm học.
Vào lớp, Lam ngồi xuống bàn, mở vở nhưng không tài nào tập trung. Cô liếc nhìn quanh, thấy vài bạn
cùng lớp đang háo hức bàn tán về việc ai sẽ được chọn lên phát biểu, một vài cái tên được nhắc tới
với sự ghen tị lẫn ngưỡng mộ. Không ai trong số đó biết Lam đã nhận được lời mời chuẩn bị bài phát
biểu từ tuần trước, và cô cũng không có ý định kể cho ai nghe, ngay cả với những người bạn cùng lớp
thân thiết nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →