🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nó bắt đầu bằng một tiếng động nhỏ, lăn tăn như tiếng lục lạc của đàn dê non. Tôi nằm trên võng, tai dỏng lên trong bóng tối của căn nhà sàn. Tiếng mưa rơi trên mái tôn ban đầu là những hạt thưa thớt, rồi dần dần dày đặc, ào ào như trút nước. Mùi hương nồng nàn của đất sau bao ngày hạn hán bốc lên, quyện vào mùi tiêu chín từ vườn bên cạnh, thấm đẫm vào từng thớ không khí.

Tôi bật dậy khỏi võng, chân trần chạm xuống nền đất ẩm lạnh. Mưa đầu mùa ở xứ biên giới này không hẹn mà đến, vội vàng và dữ dội như một người tình lâu ngày gặp lại. Từng giọt nước nặng trĩu xối xả vào những rặng tiêu cao, làm rung chuyển những dây leo xanh mướt. Lá tiêu vỗ vào nhau thành tiếng, lộp bộp như tiếng vỗ tay của hàng vạn bàn tay vô hình.

Tôi chạy ra hiên nhà, cơn mưa đầu đêm ập vào mặt, mát lạnh và mặn mòi. Đất đỏ bazan dưới chân tôi đang hút nước, chuyện trò với mưa bằng thứ ngôn ngữ riêng của đất. Tôi nhìn thấy những vết nứt nẻ trên mặt đất đang dần khép lại, như những vết thương được dịu dàng xoa dịu. Cái mùi của đất lúc này thật đặc biệt – vừa nồng vừa ngọt, như mùi bánh mì mới ra lò, như mùi nước dừa non, nhưng cũng có chút gì đó mặn chát của mồ hôi và nước mắt.

Trong vườn, những quả tiêu chín đỏ đang run rẩy dưới những giọt mưa. Tôi nhìn chúng, thấy lòng mình cũng run rẩy theo. Mỗi quả tiêu là một đứa con của đất, của trời, của những bàn tay chai sạn của người trồng. Cả mùa hạn hán, tôi đã thức trắng nhiều đêm để tưới nước cho chúng, để nâng niu từng chiếc lá non. Giờ đây, mưa về, mang theo hy vọng mới. Nhưng cũng mang theo nỗi lo – mưa nhiều quá, tiêu sẽ bị úng; mưa ít quá, tiêu sẽ không đủ nước.

Tôi nhìn lên trời, thấy những tia chớp xé toạc bầu trời đen kịt. Tiếng sấm vọng từ xa, rồi gần dần, đùng đùng như tiếng trống trận. Mưa càng lúc càng nặng hạt, xối xả vào vườn tiêu, vào những giàn leo mà tôi đã dày công chăm sóc. Đất dưới chân tôi mềm nhũn, nước chảy thành dòng, lũa xuống những khe rãnh.

Tôi bước vào vườn, mặc cho mưa ướt đẫm người. Bàn tay tôi sờ vào thân cây tiêu, thấy nó mát lạnh và trơn nhẵn. Mùi hương của tiêu chín quyện với mùi đất ẩm tạo nên một thứ hương vị khó tả – vừa cay nồng, vừa ngọt ngào, vừa mang chút đắng của mồ hôi, vừa mang chút chua của nước mắt. Có lẽ đó là mùi của sự sống, của những ngày tháng miệt mài trên mảnh đất biên cương này.

Mưa vẫn không ngớt. Tôi ngồi xuống bên gốc tiêu già nhất, lưng tựa vào thân cây. Nước mưa từ lá nhỏ giọt xuống mặt, xuống vai, xuống đôi tay chai sần. Tôi nhắm mắt, lắng nghe tiếng mưa rơi trên vườn tiêu, tiếng đất hút nước ồn ã, tiếng lá cây xào xạc trong đêm. Và trong cái mênh mông của mưa, tôi thấy mình nhỏ bé như một hạt tiêu, bay trong gió, rồi rơi xuống đất, nảy mầm và lớn lên.

Khi mưa tạnh, trời hửng sáng. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn mây, chiếu xuống vườn tiêu ướt đẫm. Trên mỗi chiếc lá, những giọt nước long lanh như ngọc. Đất đã no nước, mềm mại và ấm áp. Những quả tiêu chín căng mọng, tỏa hương thơm nồng nàn. Tôi đứng dậy, thấy lòng mình bình yên lạ lùng. Cơn mưa đầu mùa đã đến, mang theo cả hy vọng và nỗi lo. Nhưng trên hết, nó mang theo sự sống, cho đất, cho cây, cho những bàn tay luôn nâng niu từng hạt tiêu nhỏ.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →