Những ngày cuối năm, cái nắng phương Nam bắt đầu dịu bớt, còn cơn gió thì cứ thổi hoài từ phía biển vào, mang theo vị mằn mặn của muối và hơi nước. Trên mảnh vườn nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai triền đồi thấp, bóng người đàn bà lại cặm cụi bên những gốc tiêu già. Dáng chị gầy gò, chiếc nón lá cũ sờn vành che đi khuôn mặt sạm nắng. Chị tên Hương, người đàn bà góa chồng đã năm năm, sống cùng vườn tiêu trên mảnh đất cha ông để lại.
Buổi sáng, khi sương còn giăng mắc trên những tán cây, chị đã ra vườn. Đôi tay chai sạn của chị nhẹ nhàng lật từng chiếc lá xanh đậm, tìm những chùm tiêu chín mọng. Mỗi chùm tiêu là một kỳ công của đất trời. Hạt tiêu non thì xanh lục, nhỏ xíu, còn hạt chín thì đen bóng, căng tròn, tỏa ra mùi thơm nồng nàn, xông thẳng vào mũi, xộc thẳng vào lòng. Cái mùi ấy thật lạ. Nó không ngọt ngào như hoa, không mát mẻ như lá, mà nó cay nồng, ấm áp, như một bàn tay vỗ về, xoa dịu những nỗi niềm riêng.
Chị nhớ ngày xưa, khi chồng còn sống, hai vợ chồng thường thức dậy thật sớm, cùng nhau ra vườn. Anh là người khéo tay, biết cách ghép cành, biết lúc nào nên bón phân, lúc nào nên tưới nước. Còn chị là người nhẫn nại, tỉ mẩn từng chút một. Họ đã dành dụm bao nhiêu năm để mua mảnh đất này. Những ngày đầu, vườn tiêu còn hoang sơ, chỉ lưa thưa vài gốc, họ phải cuốc đất, đắp mô, trồng từng cây trụ, rồi uốn từng dây leo. Đất bazan nơi đây màu mỡ, đỏ au như màu gạch non, nhưng cũng lắm đá sỏi, nhiều hôm cuốc mỏi tay, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Anh mất đi vì cơn bạo bệnh, để lại cho chị mảnh vườn và những đứa con còn nhỏ. Có người khuyên chị bán đất, lấy tiền lên phố, làm ăn gì đó nhẹ nhàng hơn. Nhưng chị lắc đầu. Đất này là máu thịt của chồng chị, là mồ hôi của cả hai vợ chồng. Chị không nỡ. Và rồi, ngày qua ngày, chị tự mình chăm sóc từng gốc tiêu. Những ngày mưa dầm, chị đội mưa ra vườn, xem gốc tiêu có bị úng không. Những ngày nắng hạn, chị gánh từng thùng nước từ dưới mương lên, tưới cho từng gốc. Có hôm mệt quá, ngồi phệt xuống bờ đất, nhìn những dây tiêu xanh mướt, chị lại thấy mình không cô đơn. Những dây tiêu ấy như biết nói, biết thì thầm với chị bằng tiếng lá xào xạc trong gió.
Mùa thu hoạch, chị một mình hái từng chùm tiêu, phơi trên những tấm bạt trải giữa sân. Nắng chang chang, hạt tiêu đen nhánh, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ. Chị đưa tay xoa nhẹ, những hạt tiêu lăn tròn trong lòng bàn tay, mát lạnh. Chị bỏ vào miệng, nhai thử một hạt, vị cay ấm dần dần lan tỏa, xua tan cái lạnh của những đêm dài một mình. Hạt tiêu không chỉ là gia vị, mà với chị, nó còn là sự sống, là niềm an ủi. Mỗi hạt tiêu đen bóng ấy là một lời hứa thầm lặng của đất đai, của những ngày tháng vất vả.
Chiều muộn, khi hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, chị đứng giữa vườn, nhìn những dây tiêu dài bám chặt vào thân cây trụ. Chị chợt nghĩ, có lẽ cuộc đời cũng giống như cây tiêu vậy. Phải có một chỗ dựa để mà leo lên, phải chịu được nắng mưa, phải biết bám rễ thật sâu vào lòng đất. Và khi đã đủ thời gian, đủ kiên nhẫn, sẽ cho ra những hạt tiêu thơm nồng, đen bóng. Chị không còn thấy đau đớn nữa. Có một thứ tình yêu lặng lẽ đã thay thế cho nỗi buồn, đó là tình yêu với mảnh đất này, với những gốc tiêu này. Và chị biết, chị sẽ ở lại, cho đến khi không còn sức nữa. Bởi mảnh vườn nhỏ và những hạt tiêu đen bóng ấy chính là quê hương của chị.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 5 →