🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chiều nay, tôi ngồi nơi bờ nương, nhìn ra vườn tiêu trải dài dưới chân đồi. Ánh nắng cuối ngày không còn chói gắt nữa, nó dịu lại, nhuộm vàng cả một khoảng trời, nhuộm vàng từng tán lá tiêu, từng chùm quả đang độ chín mọng. Cái màu vàng ấy không phải thứ vàng lấp lánh đâu, mà là vàng mật, vàng mơ, vàng của những giọt nắng cuối cùng trong ngày như muốn níu lại một chút gì trước khi màn đêm buông xuống. Gió chiều từ phía biển thổi vào, lùa qua từng tán lá, làm rung động những hạt tiêu nhỏ xíu trên cành, tạo nên một thứ âm thanh xào xạc như tiếng vọng từ lòng đất.

Tôi đưa tay với lấy một chùm tiêu, chùm quả căng tròn, bóng nhẫy dưới ánh hoàng hôn. Ngửi gần, tôi thấy mùi thơm nồng nàn, cay cay, một thứ mùi không lẫn vào đâu được. Nó là hồn của đất, là mồ hôi của người, là câu chuyện dài về những tháng ngày chăm bẵm. Mỗi lần hái tiêu, tôi đều cẩn thận lắm, hai tay nhẹ nhàng xoay nhẹ cuống rồi thả vào rổ, sợ làm rụng mất những hạt tiêu non đang độ phát triển. Bàn tay tôi chẳng còn lành lặn, những vết chai sần ở đầu ngón tay như một thứ chứng tích của năm tháng. Nhưng lạ, khi chạm vào những chùm tiêu, tôi lại thấy mềm mại, như chạm vào da thịt của đứa con thơ.

Đất đỏ bazan ở đây đặc biệt lắm. Nó màu đỏ nâu, pha lẫn những hạt sỏi nhỏ li ti, nhưng lại tơi xốp và màu mỡ. Mỗi lần cuốc lên một nhát, mùi đất bốc lên thơm phức, thơm một cách lạ kỳ. Người già ở đây bảo, đất đỏ bazan là đất của lửa, của những ngày xa xưa núi lửa phun trào, để lại lớp tro màu mỡ cho cây cối sinh sôi. Tôi tin lắm, bởi cây hồ tiêu trên mảnh đất này lúc nào cũng xanh tốt, trái sai trĩu cành, hạt tiêu to tròn, thơm nồng hơn bất cứ nơi nào tôi từng thấy.

Trên nương, tiếng chim rừng bắt đầu gọi nhau về tổ. Mấy con chim cu gáy kêu ò ó o từ xa vọng lại, tiếng chim chích choè lích chích trong bụi rậm. Nhưng rồi, tất cả lại chìm vào một sự yên lặng lạ thường. Sự yên lặng của đất đai đang chờ đợi điều gì đó. Tôi ngước nhìn lên trời, mây đã bắt đầu kéo về từ hướng biển, những đám mây xám xịt, nặng trĩu hơi nước. Đã gần hai tuần nay không có lấy một giọt mưa. Đất khô nứt nẻ, những cây tiêu non héo rũ lá, như đang khát khao một cơn mưa giải hạn.

Tôi ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây tiêu già, nhìn ra xa. Phía cuối nương, mấy bụi chuối xanh rờn đung đưa trong gió. Bà lão hàng xóm cách đây vài nương đang lúi húi tưới nước cho mấy gốc tiêu mới trồng. Dáng người nhỏ bé, chậm rãi, từng động tác như một nghi thức thiêng liêng. Tôi chợt nghĩ, có lẽ những người trồng tiêu như chúng tôi đã gắn bó với mảnh đất này đến nỗi không thể tách rời. Mỗi cây tiêu không chỉ là một cây trồng, mà còn là một phần của cuộc đời, của những vui buồn, những hy vọng.

Hoàng hôn dần buông xuống, bóng tối bắt đầu tràn về từ những khu rừng già xa xa. Ngọn gió chiều lạnh dần, mang theo hương tiêu thơm nồng lan tỏa khắp không gian. Tôi đứng dậy, vươn vai, cảm nhận từng thớ thịt, từng khớp xương đang mỏi nhừ sau một ngày dài làm việc. Nhưng trong lòng lại thấy thanh thản lạ kỳ. Có lẽ bởi vì tôi biết, dù mưa có đến muộn, thì đất vẫn ở đây, vẫn chờ đợi, vẫn kiên nhẫn. Và những cây tiêu kia, chúng cũng vậy, chúng biết cách vượt qua khô hạn để chờ đợi những cơn mưa đầu mùa. Giống như con người ở vùng đất này, dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, vẫn bám trụ, vẫn yêu thương mảnh đất đã nuôi sống mình bao đời nay.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →