🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Dòng nước chiều nay sao mà chậm rãi đến lạ. Nó không vội vã như những con người nơi phố thị, cũng chẳng dồn dập như mùa nước nổi tháng bảy. Nó cứ lững lờ, như một người đàn bà già đang kể chuyện cổ tích cho đám cháu nghe, từng câu từng chữ một, không gấp gáp, không hối hả. Ngồi đây, trên bậc đá xanh rêu phủ, tôi thấy mình nhỏ bé như một sợi chỉ trong tấm thổ cẩm nghìn năm.

Trong tay tôi là chiếc khăn dệt dang dở, những đường hoa văn vẫn còn nguyên màu chàm đậm, màu vàng nghệ, màu đỏ của trái gấc chín. Chúng tôi vẫn giữ được cái màu sắc ấy, dù cho ngoài kia, những cửa hàng bán đầy quần áo nhuộm công nghiệp rực rỡ hơn, tươi tắn hơn. Có người hỏi, sao không dùng màu cho nhanh? Sao phải lội xuống bùn, vạch từng bụi cây để tìm cây chàm, cây mặc nưa? Tôi chỉ cười, vì họ chưa hiểu cái hồn của màu sắc. Màu từ thiên nhiên có một cái gì đó sống động lắm. Khi mặt trời chiếu xuống, nó không chói chang mà ấm áp, như bàn tay mẹ vuốt ve lên tấm vải. Buổi chiều tà, nó lại đổi sắc, lúc thì tím ngắt, lúc thì vàng ươm như mật ong. Đó là thứ màu sắc không bao giờ biết im lìm, nó luôn chuyển động, luôn thì thầm với người mặc nó.

Đám lục bình trôi lờ đờ bên bến sông, chiếc lá nào cũng xanh mướt, cuống phồng lên như những chiếc phao. Trên đó, một đôi chim nhỏ đậu nghiêng mình, thỉnh thoảng lại vỗ cánh làm tung lên những hạt nước lấp lánh. Xa xa, một chiếc ghe chở trái cây đang từ từ cập bến, tiếng người í ới gọi nhau. Mùi hương của trái cây hòa quyện với mùi phù sa đặc sệt, mùi rong rêu, tất cả tạo nên thứ hương vị mà chỉ có sông Hậu mới có. Nó thơm, nhưng không nồng nàn, nó đượm, mà không khó chịu, như tình người phương Nam vậy, mộc mạc mà thắm thiết.

Nếu phải kể về mình, chúng tôi chỉ là một dòng chảy nhỏ trong cái dòng chảy lớn của miền Tây. Nhưng cái dòng chảy nhỏ ấy lại mang một màu sắc riêng, một điệu hát riêng. Tôi nhớ những đêm trăng, bà tôi ngồi bên khung cửi, vừa dệt vừa ngâm nga những câu hát bằng tiếng Chăm. Giọng bà buồn buồn, nhưng không phải buồn vì tủi thân, mà như kể về một quá khứ xa xăm nào đó. Những câu hát ấy, tôi đã thuộc từ thuở lên ba, nhưng bây giờ mới cảm nhận hết được cái man mác của nó. Nó như dòng sông này, chảy mãi, chảy mãi, không biết mỏi.

Chiều đã về muộn. Mặt trời khuất sau những hàng dừa, chỉ còn lại một vệt vàng cam loang lổ trên mặt nước. Những ánh đèn dầu bắt đầu lấp ló trên những chiếc ghe xa. Tôi tựa đầu vào mạn thuyền, nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp đập của dòng sông. Có một thứ gì đó thật bình yên, thật lặng lẽ, nhưng cũng thật kiên cường. Chúng tôi tồn tại, không cần phải nói nhiều, không cần phải chứng minh, chỉ cần những sợi chỉ vẫn xanh, những đường hoa văn vẫn nguyên vẹn, những câu hát cổ vẫn vang lên trong đêm là đủ. Dòng nước vẫn chảy, như cái cách mà bản sắc của chúng tôi vẫn len lỏi vào đời sống, nhẹ nhàng mà không thể nhầm lẫn.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →