🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tay cô chìm trong chậu nước màu, những ngón tay thon dài lách qua lách lại như đàn cá lòng tong bơi giữa dòng nước cạn. Màu chàm bám vào kẽ móng, màu đỏ điều thấm vào từng đường vân, màu vàng nghệ loang trên mu bàn tay như những vệt nắng chiều xuyên qua kẽ lá. Cô không cần nhìn, chỉ cần sờ đã biết sợi chỉ đã ngấm đủ màu hay chưa. Cái cảm giác của sợi bông khi nó đã no màu, đã căng tròn, đã sẵn sàng để vắt lên dây phơi, khác hẳn với cái cảm giác của sợi chỉ còn khô và nhám.

Nắng phương Nam đổ xuống sân nhà như một dòng mật ong lỏng. Những sợi chỉ mới nhuộm được vắt lên dây, nước màu còn nhỏ giọt lộp bộp xuống nền xi măng. Cô kéo từng chùm chỉ ra, dùng tay vuốt nhẹ cho chúng không dính vào nhau, rồi để mặc chúng phơi mình dưới cái nắng chói chang. Màu chàm dưới nắng trở nên sâu thẳm, màu đỏ điều bừng lên như lửa, màu vàng nghệ óng ánh như nhũ. Cả sân như một bức tranh khổng lồ, mà những sợi chỉ là những nét cọ mảnh mai, uyển chuyển.

Có những sợi chỉ cô nhuộm từ vỏ cây, từ trái mặc nưa, từ lá bàng. Có những sợi chỉ cô lấy màu từ đất, từ phù sa sông Hậu. Màu nào cũng mang trong mình hương vị của đồng ruộng, của vườn cây, của dòng nước. Cô nhúng tay vào chậu nước sôi sùng sục, nơi những củ nâu đang nhả ra sắc nâu đỏ như máu con vật nào đó. Hơi nóng bốc lên làm khuôn mặt cô ửng hồng, vài sợi tóc mai lòa xòa trên trán. Cô không thấy nóng, cô chỉ thấy vui khi nhìn màu sắc đang dần hiện ra dưới bàn tay mình.

Buổi chiều, khi nắng đã dịu bớt, cô mang những sợi chỉ khô vào nhà. Chúng đã cứng lại sau khi phơi, cần được nhúng qua nước tro để mềm ra, để màu bền lâu. Cô ngồi bệt xuống sàn, bên cạnh là những cuộn chỉ đủ màu xanh đỏ tím vàng. Tiếng khung cửi từ nhà bên vọng sang, lộc cộc, lộc cộc, đều đặn như nhịp tim của làng. Cô nhặt lên một sợi chỉ đỏ tươi, đưa lên mũi ngửi. Mùi thuốc nhuộm còn hăng hắc, pha lẫn mùi nắng, mùi gió, mùi của sông Hậu mênh mang.

Có những sợi chỉ đã nằm trong tay cô từ mấy đời nay. Bà ngoại cô, mẹ cô, rồi đến cô. Người Chăm ở Masjid này đã dệt thổ cẩm từ bao đời rồi, không ai nhớ nổi. Chỉ biết rằng, mỗi sợi chỉ màu là một câu chuyện. Màu xanh của nước sông Hậu, màu vàng của ruộng lúa chín, màu đỏ của ngọn lửa thiêng trong thánh đường. Cô kéo những sợi chỉ qua kẽ tay, cảm nhận sự mượt mà, sự chắc chắn. Đó là những sợi chỉ đã được chọn lọc từ những trái bông non, được xe tay, được nhuộm bằng những nguyên liệu tự nhiên. Không có sợi chỉ nào giống sợi chỉ nào, giống như không có người Chăm nào giống người Chăm nào.

Trời tối dần. Cô thắp ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng vọt hắt lên những cuộn chỉ. Dưới ánh đèn, màu sắc càng trở nên huyền ảo. Màu chàm chuyển thành xanh thẫm như màn đêm, màu đỏ điều rực lên như lửa thiêng, màu vàng nghệ lấp lánh như sao. Cô ngồi đó, giữa những sợi chỉ màu, giữa những mùi hương của cỏ cây, của đất, của nước. Những ngón tay vẫn thoăn thoắt, xâu chỉ vào kim, chuẩn bị cho ngày mai lại dệt. Bên ngoài, sông Hậu vẫn chảy, đều đều, vô tình, mang theo phù sa, mang theo những giấc mơ, mang theo màu sắc của một vùng đất không bao giờ ngủ yên.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →