🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Xe đò lăn bánh ra khỏi bến, những hàng cây hai bên đường bắt đầu lùi dần. Cô gái ngồi nép bên cửa sổ, tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô mỏng, nghe tiếng máy nổ đều như nhịp thở của con đường. Ánh nắng sớm xuyên qua ô kính, vẽ lên má cô một vệt vàng nhạt, long lanh như những hạt sương còn đọng lại trên tàu lá chuối ngoài vườn.

Chưa kịp định thần, cô đã thấy bà cụ ngồi bên cạnh bắt đầu lục tìm trong chiếc giỏ nhựa. Mùi trái cây chín thoảng ra, ngòn ngọt như mùi vườn nhà quen thuộc. Bà cụ tóc đã bạc trắng, da tay nhăn nheo nhưng đôi mắt còn tinh tường. Bà lấy ra vài trái ổi, đưa cho cô gái:

- Ăn đi con, ổi vườn nhà, ngọt lắm.

Cô ngần ngừ rồi nhận lấy, cười hiền. Bà cụ kể bà lên Sài Gòn thăm đứa cháu nội vừa sinh, mang theo ít trái cây vườn nhà cho con dâu. Giọng bà chậm rãi, mộc mạc như chính mùi đất phù sa còn vương trên tay. Cô lắng nghe, lòng bỗng thấy ấm lạ. Những câu chuyện của bà cứ như sợi chỉ mảnh, kéo cô về với những chiều hè ngồi dưới gốc cây, nghe bà ngoại kể chuyện ngày xưa.

Ở hàng ghế phía trước, một anh thanh niên ngồi gục đầu vào cửa sổ, ngủ gật. Mái tóc hơi rối, áo sơ mi cũ sờn, tay ôm một chiếc balo nhỏ. Cô đoán anh ta đi làm xa, có lẽ là công nhân, có lẽ là sinh viên. Cứ mỗi lần xe vào ổ gà, đầu anh lại chồm lên rồi gục xuống, nhưng vẫn ngủ say. Cô chợt nghĩ, trên chuyến xe này, mỗi người đều có một điểm đến, một câu chuyện riêng. Người ta như những dòng sông nhỏ, chảy qua nhau, gặp gỡ rồi lại xa.

Phía sau, chị bán hàng nói chuyện điện thoại, giọng to, nhanh, đôi khi cười giòn. Chị nói về đơn hàng, về lô vải mới, về chuyến đi này sẽ mang về bao nhiêu mối. Cô nhìn ra ngoài, thấy ruộng lúa bắt đầu thưa dần, thay vào đó là những căn nhà mái tôn, những khu công nghiệp mới mọc lên. Cảnh vật đổi thay từng chút, như những mảnh ghép của cuộc đời đang ráp lại trước mắt.

Xe đò lướt qua cây cầu nhỏ, dòng nước dưới kia xanh đục, chảy chậm rãi. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, mùi dầu máy, mùi trái cây, mùi áo quần cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi vị đặc biệt — mùi của những cuộc đời đang đi, đang tìm.

Bà cụ lại cất giỏ trái cây, lấy ra một bịch bánh tráng, mời cô. Cô lắc đầu cười, bà cụ cũng cười, nụ cười hiền lành của miền đất phương Nam. Trên chuyến xe này, giữa những người xa lạ, cô thấy mình không cô đơn. Có lẽ, cuộc đời là những chuyến xe, và người đi là những hạt bụi nhỏ bay trong nắng, gặp nhau, rồi lại xa. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi, những hạt bụi ấy vẫn tỏa ra ánh sáng riêng, sưởi ấm nhau trên đường dài.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →