Bìa sổ màu xanh nhạt, phai gần hết ở góc trên phải. Có ai đó từng dùng bút chì kẻ ô nhỏ ở góc đó — không rõ để làm gì, có lẽ chỉ là thói quen tay.
Duy lật trang đầu bằng hai ngón tay, cẩn thận như lật một thứ gì đó có thể vỡ. Giấy vàng, hơi giòn ở cạnh. Mực viết tay, màu xanh đen, chữ đều và nghiêng nhẹ về phải.
Nguyễn Thị Chi — Nhật ký — 2003
Anh ngồi xuống sàn, lưng dựa vào tủ sách vừa kéo lệch. Mùi nilông cũ vẫn còn trên tay. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn lúc này là 2 giờ 17 phút sáng.
Mùng 3 tháng 9, 2003
Dọn vào hôm qua. Phòng nhỏ hơn tưởng nhưng không sao — mình cũng không có nhiều đồ. Cái hay là yên tĩnh. Tầng bốn, không có tiếng xe máy vọng lên nhiều. Ban ngày nghe tiếng trẻ con từ xóm bên, ban đêm thì gần như không có gì. Đặt bàn viết cạnh cửa sổ, nhìn ra được mảnh trời con con. Sẽ tốt cho viết lắm.
Bà chủ nhà tên Hoa. Bà nói cẩn thận ổ cắm sau tủ, hay trip. Mình cười dạ. Bà đi rồi mình đứng nhìn tủ một lúc — chắc để nguyên vị trí cũng được, không cần di chuyển.
Duy dừng lại.
Anh đọc lại câu đó. Bà nói cẩn thận ổ cắm sau tủ, hay trip.
Hai mươi ba năm. Hai mươi ba năm bà chủ nhà vẫn nói câu đó với người mới vào. Và anh, đêm đầu tiên, cũng kéo tủ ra vì cùng lý do đó.
Anh lật sang trang tiếp theo.
Mùng 7 tháng 9, 2003
Gặp bà hàng xóm phòng 402 sáng nay. Mình đang khóa cửa thì bà mở cửa ra. Bà nhìn mình, mình nhìn bà. Mình chào trước: "Dạ con mới dọn vào." Bà gật đầu rồi quay vào nhà, đóng cửa lại.
Không buồn. Có lẽ bà quen sống một mình rồi. Người ta sống một mình lâu thì ngại tiếp xúc — mình hiểu. Mình cũng vậy đôi khi.
Duy nhìn lên. Trong đầu anh hiện ra hình ảnh bà Năm lúc nãy — bà ngồi trên ghế nhựa ngoài hành lang, hai tay đặt lên đùi, không làm gì cả. Mắt bà nhìn về phía cửa thang máy nhưng không thực sự nhìn thứ gì.
Ông nghĩ bà không nói chuyện với người mới vì bà ngại.
Chi cũng nghĩ vậy.
Có thể cả hai đều nhầm.
Mùng 14 tháng 9, 2003
Tuần đầu viết được nhiều. Ba bài báo xong, nộp đúng deadline. Thích cái cảm giác không ai làm phiền mình — điện thoại chỉ reo khi biên tập viên gọi, còn lại im hoàn toàn.
Đặt mua thêm một cái đèn bàn. Đèn cũ vàng quá, nhức mắt. Chiều nay đi bộ ra chợ, mua luôn mấy gói mì và hộp cà phê hòa tan. Gần nhà có tiệm tạp hóa nhỏ, bà chủ hay cười.
Lần đầu tiên từ ngày mình dọn vào, có người nhìn mình mà cười.
Duy nhìn câu đó một lúc. Rồi lật trang.
Mùng 21 tháng 9, 2003
Đêm qua có tiếng gõ lúc 2 giờ. Ra xem không ai. Chắc ống nước.
Anh dừng lại.
Đọc lại.
Đêm qua có tiếng gõ lúc 2 giờ. Ra xem không ai. Chắc ống nước.
Tám từ. Ghi vội, chữ hơi xiêu hơn những dòng trước. Như người viết xong rồi muốn đi ngủ lại cho nhanh.
Duy nhớ đêm đầu tiên của mình. Ba tiếng gõ. Anh nằm im, đếm. Một, hai, ba. Rồi im. Anh ngồi dậy, ra cửa, mở ra. Hành lang trống. Quay vào, ghi vào file notes trên laptop: tiếng gõ trong tường — có thể giãn nở nhiệt hoặc ống nước cũ.
Cùng một suy nghĩ. Cùng một kết luận. Cùng một phòng.
Hai mươi ba năm cách nhau.
Anh ngồi thêm một lúc với trang giấy đó. Không lật. Chỉ nhìn vào câu đó như nhìn vào thứ gì anh không chắc mình hiểu hết.
Ngoài cửa sổ có tiếng xe máy chạy qua, rồi mất. Rồi im lại.
Mùng 28 tháng 9, 2003
Tháng đầu sắp qua. Mình viết được nhiều hơn tưởng — bảy bài, hai cái feature dài. Biên tập viên Hùng nhắn "dạo này bài chắc tay hơn, có gì không?" Mình nhắn lại "không có gì, chỉ đổi chỗ ở thôi." Ông không hỏi thêm.
Thích nhất lúc gần sáng, khoảng 4-5 giờ, trời bắt đầu xanh lại. Mình hay ngồi với ly cà phê, không làm gì, chỉ nhìn ra cửa sổ. Không nghĩ gì nhiều. Yên lắm.
Hôm qua thấy một con mèo đi trên mái nhà đối diện. Nó đứng nhìn mình một lúc rồi đi. Mình ngoắc tay nhưng nó không quay lại.
Duy khẽ thở ra.
Anh đọc lại đoạn đó — ngoắc tay nhưng nó không quay lại — rồi nhìn lên trần. Bóng đèn 40W của anh hắt ánh sáng vàng xuống sàn, làm cái bóng của anh kéo dài về phía sau, về phía khe hở giữa tủ và tường.
Anh nhìn lại cuốn sổ.
Chữ của Chi đều và nghiêng nhẹ suốt những trang này. Không có gì bất thường. Không có gì khác lạ. Một người mới dọn vào phòng, thấy phòng yên tĩnh tốt cho viết, gặp hàng xóm không nói chuyện, một lần nghe tiếng gõ lúc 2 giờ sáng và nghĩ là ống nước.
Bình thường hoàn toàn.
Đó mới là thứ làm Duy không chịu nhắm mắt được.
Vì anh biết chương tiếp theo sẽ như thế nào — không phải vì anh đã đọc, mà vì anh đã sống. Entry tiếp theo. Rồi entry sau nữa. Chi sẽ tiếp tục ghi, tiếp tục viết bài, tiếp tục ngồi một mình lúc gần sáng với ly cà phê và tự nghĩ mình ổn.
Và tiếng gõ sẽ không phải ống nước.
Anh biết điều đó. Chi chưa biết.
Nhưng đêm đó, khi Chi ghi chắc ống nước và đi ngủ lại — anh tự hỏi, nếu có ai đó đọc được những trang này đúng lúc, liệu họ có gõ cửa phòng Chi không. Chỉ để hỏi, bạn có nghe thấy không? Tôi cũng nghe thấy.
Anh lật sang trang tiếp theo.
Tháng thứ hai của Chi bắt đầu bằng một câu ngắn, chữ nhỏ hơn một chút so với trước, như thể Chi đang cố tiết kiệm chỗ — hoặc đang bắt đầu quen với việc không nói nhiều.
Tiếng gõ lại đêm qua. Mình bắt đầu để ý: đúng 3 cái.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →