🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Quyển vở nằm ngửa trên bàn, gáy đã gãy từ đâu đó ở giữa, những trang phía sau xòe ra như cánh chim không bay được. Duy đặt tay lên bìa một lúc trước khi lật tiếp.

Anh đang ở trang tháng Hai.

Ngày 8 tháng 2 — Entry 18

Tiếng gõ lại.

Mình nằm nghe một lúc rồi mới chắc chắn. Ba cái. Đều đặn. Không nhanh không chậm, như người gõ biết mình cần thời gian để nghe rõ từng cái.

Lần trước mình nghĩ do ống nước. Lần này mình bật đèn, ngồi dậy, đếm.

Ba cái.

Dừng.

Mình ngồi đó đến hai giờ rưỡi. Không gõ thêm lần nào nữa.

Duy gập trang lại. Nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài là mái tôn của dãy nhà thấp tầng, ướt sau cơn mưa chiều, phản lại ánh đèn đường thành màu vàng nhạt. Anh đã nhìn ra ô cửa sổ đó bao nhiêu lần trong một tuần, anh không đếm. Nhưng anh biết mái tôn đó, biết cái bóng điện đường nào hay chớp, biết tiếng xe nào thường đi qua lúc hai giờ sáng.

Anh biết nhiều thứ về bên ngoài phòng này mà không cần ra khỏi phòng.

Anh lật sang trang kế.

Entry 22

Sáng nay gặp bà hàng xóm ở hành lang. Phòng 402. Hôm đó mình chào, bà gật đầu nhưng không nhìn mình.

Mình hỏi thẳng: "Bà ơi, căn phòng này hay có tiếng gì không, bà biết không?"

Bà dừng lại.

Không quay người. Chỉ dừng.

Rồi bà nói, giọng bình thường như nói chuyện thời tiết: "Phòng đó vậy đó."

Mình chờ bà nói thêm. Bà không nói thêm. Bà đi vào phòng, đóng cửa.

Mình đứng ngoài hành lang một mình với câu trả lời đó.

"Phòng đó vậy đó."

Vậy đó là vậy nào?

Duy nhớ bà Năm. Bà hay ngồi ở đầu hành lang, chỗ có cái ghế nhựa cũ kê sát tường, lúc anh đi làm về khuya. Anh thường gật đầu, bà thường gật lại, không ai nói gì. Anh từng nghĩ đó là kiểu lịch sự tối giản của những người đã quen sống mà không cần ngôn ngữ.

Bây giờ anh tự hỏi bà biết bao nhiêu chuyện mà không nói.

Entry 24

Mình thử làm một danh sách những thứ biết chắc:

1. Tiếng gõ có thật — không phải mình tưởng tượng.

2. Luôn ba cái.

3. Chỉ trong khoảng một giờ đến ba giờ sáng.

4. Từ phía tường đầu giường.

Mình thử làm danh sách những thứ không biết:

Bỏ trống.

Không phải vì không có. Mà vì viết ra thì dài quá.

Duy đọc đoạn đó hai lần.

Anh cũng có một cái note trên điện thoại. Anh mở nó ra, nhìn vào màn hình.

Trong note có một cột số. 3, 3, 3, 0, 3, 3, 7.

Anh nhìn cột số đó một lúc. Anh không nhớ mình tạo file note này từ lúc nào. Anh không nhớ mình đã đặt tên file là "gõ.txt". Anh chỉ biết cột số đó tồn tại ở đó, và anh nhận ra con số bảy ở cuối.

Anh chưa đọc đến entry đó.

Anh chưa biết Chi cũng đếm đến bảy.

Anh lật trang.

Entry 26

Đêm nay không có tiếng gõ.

Mình nằm đợi.

Một giờ. Không có.

Hai giờ. Không có.

Ba giờ. Không có.

Mình vẫn không ngủ được.

Lạ. Mình không ngủ được vì không có tiếng gõ. Ngày trước mình không ngủ được vì có tiếng gõ. Bây giờ mình không biết mình đang sợ cái gì nữa.

Bốn giờ sáng. Mình dậy pha trà. Ngồi bên cửa sổ. Nhìn ra ngoài.

Không có gì.

Mình nhớ hồi nhỏ, hễ mưa thì ngủ được. Bây giờ không mưa, không tiếng gõ, không có gì hết — mình lại thức.

Cần phải có gì đó để chờ thì mới ngủ được.

Mình không biết từ khi nào mình trở thành người như vậy.

Duy hạ quyển vở xuống bàn.

Anh ngồi đó, không đọc tiếp, một phút.

Ngoài cửa sổ, cái bóng đèn đường hay chớp đang chớp. Anh nhìn nó chớp ba lần rồi tắt, ba lần rồi tắt. Anh không biết nó chớp theo chu kỳ đó từ bao giờ, hay đây là đêm đầu tiên anh để ý.

Anh cầm điện thoại lên. Nhìn vào file note một lần nữa.

3, 3, 3, 0, 3, 3, 7.

Con số 0 nằm giữa dãy. Anh nhớ đêm đó. Đêm không có tiếng gõ. Anh đã nằm đến bốn giờ mà không ngủ được, không hiểu vì sao. Anh nghĩ mình đang lo một deadline. Anh nghĩ mình cần đổi gối. Anh nghĩ nhiều thứ.

Không có thứ nào đúng.

Anh lật sang trang cuối cùng của tháng Hai.

Entry 27

Đêm nay gõ bảy lần.

Mình đếm.

Không phải ba đợt. Là bảy lần liên tiếp, đều đặn, mỗi lần cách nhau đúng khoảng thời gian mình hít một hơi.

Mình nằm yên. Không bật đèn. Không nhúc nhích.

Bảy cái rồi dừng.

Mình đếm đến một trăm. Không có thêm gì nữa.

Mình không biết tại sao đêm nay khác. Mình không biết tiếng gõ "muốn" gì — không, mình không nên viết vậy. Tiếng gõ không muốn gì. Tiếng gõ không có ý muốn.

Nhưng mình cứ nghĩ: nếu có ai đó đang cố gõ cửa mình, cố cho mình biết họ ở đó — thì bảy lần có nghĩa gì?

Cố hơn?

Hay chỉ là... lần này mình cần nghe rõ hơn?

Duy đọc xong đoạn cuối, ngồi yên.

Anh nhìn vào điện thoại.

File note. Cột số. Con số 7 ở cuối.

Anh cuộn lên trên, nhìn ngày tháng của từng dòng. Anh không nhớ mình tạo file này. Anh không nhớ mình đặt tên nó. Anh không nhớ mình bắt đầu đếm từ lúc nào.

Nhưng anh đã đếm.

Đã đếm đúng như Chi.

Đã ghi lại đúng như Chi.

Phía ngoài cửa sổ, bóng đèn đường tắt hẳn, không chớp nữa. Hành lang chìm vào yên lặng. Đồng hồ trên màn hình điện thoại chỉ 1:47 sáng.

Duy nhìn vào trang nhật ký cuối cùng của tháng Hai, rồi nhìn vào cột số trên điện thoại của mình, rồi nhìn vào bức tường đầu giường — bức tường mà anh chưa bao giờ thực sự nhìn thẳng vào, chỉ luôn nhìn tránh sang chỗ khác mà không biết tại sao.

Anh đặt điện thoại xuống, gập quyển vở lại.

Ngồi đợi.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →