Duy tìm thấy đoạn đánh dấu bằng một sợi tóc kẹp giữa hai trang.
Không phải tóc anh — dài hơn, thẳng hơn, có mùi dầu gội nhẹ mà mười mấy năm vẫn chưa tan hết. Anh không nhổ nó ra. Chỉ lật trang cẩn thận, để sợi tóc rơi xuống đùi, rồi bắt đầu đọc.
Ngày 14 tháng 3.
Hôm nay là entry 31. Mình bắt đầu đánh số vì không còn nhớ đã viết bao nhiêu lần về chuyện này.
Không ngủ được. Cứ chờ tiếng gõ.
Nằm từ 12 giờ đến 2 giờ, mắt mở trần nhà. Đầu mình tự dưng bắt đầu đếm ngược: còn mấy phút, còn mấy giây. Như kiểu chờ tàu mà biết chắc tàu sẽ đến — chỉ không biết đúng giờ không.
1 giờ 18: không có gì.
1 giờ 47: không có gì.
2 giờ 03: 3 tiếng. Đều đặn. Mình thở ra.
Rồi mình nằm thêm một tiếng, vẫn không ngủ được, nhưng lần này vì lý do khác. Vì mình nhận ra mình vừa thở phào khi nghe tiếng gõ.
Cái đó đáng sợ hơn tiếng gõ nhiều.
Duy đọc lại dòng cuối hai lần.
Anh biết cảm giác đó. Không phải tiếng gõ trong tường — nhưng cái cảm giác chờ đợi một thứ gì đó tiêu cực rồi thấy nhẹ người khi nó xuất hiện đúng lịch. Chờ Linh nhắn tin lạnh. Chờ deadline đến để không phải tự hỏi hôm nay mình làm được gì. Chờ trời sáng để có lý do kết thúc một đêm không ngủ.
Khi cái xấu trở thành lịch trình, nó ngừng là cái xấu. Nó trở thành điểm neo.
Anh lật tiếp.
Ngày 20 tháng 3.
Entry 37. Hôm nay gọi cho mẹ.
Mẹ hỏi ăn uống không? Tiền còn không? Công việc sao rồi? Câu hỏi theo thứ tự đó, như mọi lần.
Mình nói: ăn được, còn, ổn.
Mẹ nói: vậy tốt. Mẹ hỏi thêm: sao giọng con nghe lạ vậy?
Mình nói: không có gì, đang cảm.
Mẹ nói: uống vitamin C vào.
Cuộc gọi kéo dài bảy phút. Mình biết vì nhìn màn hình lúc cúp máy.
Mình không kể về tiếng gõ.
Lý do không phải vì sợ mẹ lo. Lý do là mình đã thử hình dung mình sẽ nói gì: "Mẹ ơi, đêm nào cũng có tiếng gõ trong tường, 3 cái, đều đặn, và con bắt đầu chờ nó." Rồi mình thử hình dung mẹ sẽ nói gì.
Mẹ sẽ nói: tường cũ, ống nước, con đừng nghĩ nhiều.
Mẹ không sai. Mẹ chỉ không hiểu phần mình đang cố nói.
Ghi vào đây để nhớ: kể cũng không ai hiểu.
Duy dừng lại ở câu đó lâu hơn cần thiết.
Kể cũng không ai hiểu.
Anh không biết Chi viết câu đó với cảm xúc gì — tuyệt vọng, bình thản, hay chỉ đơn giản là ghi nhận một thực tế như ghi nhận thời tiết. Nét chữ không thay đổi. Vẫn đều, vẫn nghiêng nhẹ sang phải, vẫn chấm câu đúng chỗ.
Nhưng Duy nghĩ về bảy phút.
Bảy phút với người duy nhất Chi gọi. Và trong bảy phút đó, cái quan trọng nhất không được nói.
Anh nhớ lần cuối anh gọi cho mẹ. Bao giờ nhỉ. Tháng trước? Tháng kia? Cuộc gọi cũng giống: mẹ hỏi ăn uống, anh nói ổn, mẹ nhắc uống thuốc nếu bệnh, rồi cúp máy. Cũng không kể gì về Linh. Cũng không kể gì về những đêm ngồi code đến 4 giờ sáng không phải vì hạn chót mà vì không biết tắt máy thì làm gì tiếp theo.
Anh lật trang.
Ngày 28 tháng 3.
Entry 44.
Đêm nay không có tiếng gõ.
Mình nằm đợi đến 3 giờ rưỡi. Không có gì. Phòng im hoàn toàn — cái im mà mình có thể nghe tiếng máu chạy trong tai mình.
Rồi mình nghĩ một câu hỏi.
Tại sao không ai gõ cửa mình từ bên ngoài?
Không phải tiếng gõ trong tường. Gõ thật. Gõ của người.
Mình sống ở đây được 5 tháng. Cánh cửa phòng 404 chưa có ai gõ trừ người giao đồ ăn và chủ nhà đến thu tiền. Không bạn bè. Không hàng xóm. Không ai ghé qua hỏi "mày có ổn không".
Mình có lỗi không? Mình đã không mời ai. Mình đã không nhắn "ghé tao chơi". Mình cũng biết điều đó.
Nhưng đêm nay mình nằm trong bóng tối và tự hỏi: nếu có người đủ quan tâm, họ sẽ không cần được mời, phải không? Họ sẽ tự gõ.
Mình biết câu đó không công bằng. Mình biết không ai đọc được suy nghĩ của người khác. Mình biết con người cần tín hiệu.
Nhưng mình không còn biết cách phát tín hiệu nữa. Hay mình chưa bao giờ biết.
Hay mình đã phát, chỉ là không ai nhìn đúng tần số.
Duy gập quyển sổ lại.
Không phải vì chương kết thúc ở đó — còn nhiều trang sau. Mà vì anh cần một lúc không đọc thêm gì nữa.
Anh đặt quyển sổ lên bàn. Nhìn bìa da nâu đã bạc góc. Bên dưới là vết ố nhỏ hình chữ nhật — dấu của một cái ly đã đặt lên đây lâu đến mức in vào da.
Phòng 404. Cùng cái bàn này. Hai mươi hai năm trước.
Anh nhìn điện thoại.
Màn hình tối. Không có thông báo. Không tin nhắn. Không cuộc gọi nhỡ.
Anh mở lên, vào danh bạ. Cuộn qua tên. Dừng ở vài cái rồi tiếp tục cuộn. Không có tên nào anh chắc chắn là sẽ nghe máy vào lúc này — 1 giờ 53 phút sáng. Không có tên nào mà nếu anh nhắn "mày có ổn không" sẽ không thấy kỳ lạ.
Anh đặt điện thoại xuống.
Lần cuối có người gõ cửa anh là bao giờ?
Không phải giao đồ ăn. Không phải chủ nhà. Gõ thật. Gõ của người muốn biết anh đang làm sao.
Anh ngồi với câu hỏi đó trong căn phòng im lặng, đồng hồ đang tiến đến 2 giờ sáng, và bên ngoài cánh cửa không có ai cả — chỉ có hành lang dài, ánh đèn vàng leo lét, và đâu đó cuối hành lang, tiếng ghế nhựa cũ kẽo kẹt khi có người ngồi xuống.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →