Cuốn nhật ký nằm trên bàn bếp nhỏ của phòng 403, giữa hai ly cà phê mà Châu vừa rót xong.
Duy đẩy cuốn sách mỏng qua phía Châu mà không nói gì. Cô nhìn xuống, nhìn lại anh. Bìa bọc giấy nâu đã ngả vàng ở các góc, phần gáy sách bong ra từng mảng nhỏ như vảy cá.
"Của ai vậy?" Châu hỏi.
"Người sống ở 404 trước mình. Tên Chi."
Châu không hỏi thêm. Cô đặt tay lên bìa sách nhưng chưa mở, như người chuẩn bị chạm vào vật còn đang ấm. Ngoài cửa sổ, tiếng xe ôm công nghệ vọng lên rồi tắt. Ba giờ sáng ở quận 4 có thứ tiếng ồn riêng của nó — không phải ồn ào, chỉ là không hoàn toàn im lặng.
"Mình đọc được không?" Châu hỏi.
Duy gật. Anh đã ngồi đây mười lăm phút, uống hết nửa ly cà phê mà không biết nó có vị gì.
Về đến phòng, Duy đóng cửa lại. Ngồi xuống ghế, mở máy tính, nhìn màn hình sáng trắng một lúc rồi không gõ phím. Cái dự án CSS anh đang sửa vẫn còn đó, con trỏ nhấp nháy trong đoạn code chưa xong. Anh nhìn nó như nhìn chữ ngôn ngữ khác.
Anh lấy tờ giấy nháp từ ngăn kéo. Cây bút bi màu đen, mực còn đầy.
Anh ghi: Chi — freelance writer. Làm đêm.
Dưới đó: Mình — freelance dev. Làm đêm.
Anh nhìn hai dòng chữ. Gạch ngang bên dưới. Tiếp tục.
Chi đếm tiếng gõ. Ghi vào nhật ký số lần, mấy giờ, bao nhiêu cái.
Mình đếm tiếng gõ. Ghi vào notes trên máy. 3 cái. Đều đặn. 1:47 sáng.
Anh dừng lại.
Bên ngoài, hành lang im. Bà Năm chưa ra ngồi tối nay, hoặc đã ngồi xong và vào rồi. Anh không nghe tiếng ghế kéo lúc nào cả.
Anh tiếp tục ghi.
Chi gọi mẹ — mẹ hỏi ăn uống, tiền bạc. Chi không kể về tiếng gõ.
Mình gọi ba — ba hỏi hợp đồng xong chưa, tháng này được bao nhiêu. Mình không kể về tiếng gõ.
Anh đặt bút xuống. Nhìn vào tờ giấy.
Kể cũng không ai hiểu — anh nhớ câu đó trong nhật ký Chi. Entry 37, chữ nhỏ nghiêng về bên phải như người đang chạy. Câu đó không có dấu chấm than, không có dấu hỏi. Chỉ là một nhận xét được ghi xuống như ghi số điện thoại.
Anh nhìn điện thoại.
Màn hình tối. Không có thông báo nào.
Anh nghĩ đến lần cuối cùng ai đó nhắn tin cho anh không phải vì công việc. Linh hay nhắn "ăn cơm chưa" lúc bảy giờ tối. Tháng một. Tháng hai. Tháng ba. Rồi tần suất thưa dần như mưa cuối mùa, đến lúc anh nhận ra thì đã hai tuần không có tin nhắn nào.
Anh cầm điện thoại lên, mở ứng dụng nhắn tin.
Cuộc hội thoại gần nhất với Linh: ngày 14 tháng 3. Cô nhắn "ok". Anh nhắn "ok". Không có gì trước đó trong màn hình xem trước, và anh không muốn cuộn lên.
Anh mở email.
Hộp soạn thư mới. Anh gõ địa chỉ của Linh — bộ nhớ cơ bắp, tay gõ trước khi đầu kịp nghĩ. Con trỏ nhảy vào ô tiêu đề.
Anh nhìn ô đó một lúc.
Rồi anh gõ vào phần nội dung, bỏ qua tiêu đề: Hôm nay mình đọc nhật ký của người từng sống ở phòng mình thuê. Cô ấy tên Chi. Cô ấy cũng làm đêm, cũng không ngủ được, cũng—
Anh dừng.
Nhìn những gì vừa gõ.
Xóa.
Gõ lại: Linh, mình ổn. Chỉ muốn nhắn vậy thôi.
Nhìn. Xóa.
Gõ lại: Hôm nay mình phát hiện ra mình có thể đang—
Ngón tay anh dừng giữa chừng. Đang gì? Anh không biết từ tiếp theo là từ gì. Không phải vì không có từ, mà vì có quá nhiều từ và tất cả đều sai.
Anh xóa hết.
Đóng ứng dụng email.
Mở lại.
Gõ lại từ đầu: địa chỉ Linh, bỏ tiêu đề, vào thẳng phần thân — Em ơi—
Nhìn hai chữ đó. Tắt màn hình máy tính.
Ngồi trong bóng tối.
Phòng 404 lúc này chỉ còn ánh đèn đường thấm qua khe cửa sổ nhựa, vẽ một vệt vàng dài trên sàn gạch. Anh ngồi ngoài vệt sáng đó. Trong bóng tối, cái tờ giấy nháp vẫn nằm trên bàn, không nhìn thấy được nhưng anh biết nó ở đó.
Anh nhớ mình còn chưa ghi hết danh sách.
Tay anh không với lấy bút.
Vì anh biết còn một cái nữa — cái cuối cùng, cái anh chưa dám viết thành chữ. Chi có entry 44: Tại sao không ai gõ cửa mình từ bên ngoài. Câu hỏi không có dấu hỏi, như thể Chi không còn mong câu trả lời nữa.
Điện thoại anh vẫn nằm im.
Máy tính vẫn tắt.
Bên kia tường — phòng 403 — Châu đang ngồi đọc nhật ký của một người không còn ở đây nữa. Anh biết cô đang đọc vì anh không nghe tiếng giường, không nghe tiếng tắt đèn.
Anh không biết đây là điều tốt hay điều xấu — rằng anh biết những âm thanh nào Châu không phát ra.
Anh nhìn đồng hồ trên điện thoại. 1:43 sáng.
Anh ngồi thẳng lại. Cầm bút. Nhìn tờ giấy dù không thấy rõ chữ.
Bốn phút sau, tiếng gõ bắt đầu.
Ba cái. Đều đặn. Từ trong tường.
Và lần này, anh không với tay lấy điện thoại để ghi chú. Anh chỉ ngồi yên, đếm trong đầu, và nhận ra rằng anh đã không cần ghi chú nữa — vì anh đã biết bao giờ tiếng gõ sẽ đến, chính xác đến từng phút, như người quen lịch của một người bạn cũ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →