Ổ cắm phía sau tủ sách không có điện.
Duy phát hiện ra điều này lúc 11 giờ đêm khi cắm sạc laptop và màn hình vẫn cứ nhấp nháy báo pin yếu. Anh kiểm tra dây, kiểm tra adapter, rồi mới nhìn xuống chân tủ. Ổ cắm đó nằm sau lưng kệ gỗ cũ, bụi phủ dày như lớp nhung, dây điện cắm vào nhưng không nối vào đâu cả. Ai đó đã tháo đường dây từ bên trong tường, nhét đầu dây thừa vào ổ cắm cho đỡ lộn xộn, rồi quên mất hoặc dọn đi.
Anh đứng nhìn cái ổ cắm chết đó một lúc. Sau đó đẩy laptop sang bàn, cắm vào ổ cắm đầu giường.
Nhưng mắt anh vẫn dừng lại ở cái tủ sách.
Tủ cũ, ba tầng kệ, gỗ ép phủ melamine màu vàng nhạt bong tróc ở góc. Bà Năm nói với anh hôm đầu tiên là tủ này để lại từ đời nào, không ai buồn mang đi. Duy đã đặt lên đó ba cuốn tài liệu kỹ thuật và một bộ đồ cắm điện dự phòng. Chỉ vậy thôi. Tủ vẫn gần như trống.
Anh đặt tay lên cạnh tủ, đẩy nhẹ. Tủ nặng hơn anh tưởng, rít lên một tiếng, nhưng dịch ra được. Giữa lưng tủ và vách tường là một khe hở chừng hai mươi phân, đen tối và bụi. Ánh đèn bàn không chạm tới đó. Anh rút điện thoại ra, bật đèn pin, soi vào.
Không có con gì. Không có dây điện nào đứt nguy hiểm. Chỉ có bụi, một tờ lịch cũ rách góc dán trên tường, và một gói nilông vàng nằm sát chân tường, dẹt, có hình dạng.
Anh ngồi xổm xuống, chui tay vào khe hở.
Nilông giòn như lá khô. Khi anh kéo ra, góc gói bục một đường nhỏ và bụi rơi xuống tay. Anh đặt gói lên sàn gạch, cởi nilông ra.
Bên trong là một cuốn sổ tay. Bìa xanh nhạt, loại xanh của bầu trời mùa khô sau mưa, màu đã nhạt thêm theo năm tháng. Giấy vàng ố, mép quăn. Cuốn sổ không dày, nhưng được bọc nilông cẩn thận, nhiều lớp, buộc thêm một sợi dây thun đã mục. Sợi dây đứt khi anh chạm vào, không cần kéo.
Anh lật trang đầu.
Nét chữ nhỏ, ngay ngắn, nghiêng về bên phải một chút. Mực xanh đã nhạt thành màu tím xám.
Nguyễn Thị Chi — Nhật ký.
Phòng 404, tháng 9 năm 2003.
Duy không mở thêm trang nào.
Anh ngồi xuống sàn, lưng dựa vào chân tủ, cuốn sổ để trên đùi. Đèn bàn hắt ánh vàng qua nửa căn phòng, nửa còn lại chìm trong tối. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn vẫn còn tiếng xe lác đác, tiếng còi một chiếc xe máy kéo dài rồi mất. Trong phòng chỉ có tiếng quạt laptop.
Anh nhìn bìa cuốn sổ.
Tên Chi. Ký tự đơn giản, không hoa văn, không gạch chân. Chỉ là tên, địa chỉ, và mốc thời gian. Như một người ghi lên tài sản của mình vì sợ thất lạc. Hoặc như một người muốn để lại bằng chứng rằng mình đã ở đây.
Duy không phải người hay giữ đồ của người khác. Anh từng dọn nhà bốn lần trong sáu năm, mỗi lần một thùng carton nhỏ hơn lần trước. Cái gì không dùng thì bỏ. Linh nói anh ném đồ như ném ký ức, không đau một chút. Anh không phản bác vì anh nghĩ cô ấy nói đúng.
Nhưng cuốn sổ này.
Anh không thể ném cuốn sổ này.
11 giờ rưỡi. Anh vẫn ngồi yên.
Màn hình laptop tắt tự động sau mười lăm phút không chạm. Anh không với tay bật lại. Phòng tối dần, chỉ còn ánh đèn bàn, và anh với cuốn sổ trên đùi.
Anh nghĩ đến phòng này năm 2003. Cái gương này, cái sàn gạch này, cái cửa sổ nhìn ra mảng tường ố vàng của tòa nhà kế bên. Chi đã ngồi chỗ nào? Bàn làm việc đặt chỗ nào? Bà nói cô là freelance writer — vậy cô gõ máy hay viết tay? Cô nghe tiếng gì vào ban đêm?
Anh ngừng suy nghĩ đó lại.
Một giờ sáng.
Khu nhà trở nên hoàn toàn im lặng. Duy nhận ra sự im lặng đó không đột ngột mà đến từ từ, tiếng xe thưa dần, tiếng người ngoài hành lang biến mất, đến lúc không còn gì ngoài tiếng quạt trần chạy đều và hơi thở của anh.
Anh đặt tay lên bìa cuốn sổ. Ngón tay chạm vào lớp bìa xanh nhạt, cảm giác bề mặt giấy nhám vì ẩm và thời gian.
Anh không mở.
Không phải vì sợ. Anh không biết giải thích được tại sao. Chỉ là cảm giác này không phải lúc mở. Như thể mở lúc này, một mình lúc 1 giờ sáng, là làm điều gì đó sai. Với ai, anh không biết.
Hai giờ.
Anh đứng dậy, chân tê vì ngồi sàn quá lâu. Đi vào nhà tắm, rửa tay, rửa mặt. Nhìn vào gương. Mắt anh có quầng thâm từ nhiều tuần trước khi dọn vào đây, bây giờ vẫn vậy. Anh gần như không còn phân biệt được đêm nào với đêm nào nữa.
Anh ra ngoài.
Cuốn sổ vẫn nằm trên sàn, chỗ anh vừa ngồi.
Ba giờ sáng.
Không có tiếng gõ đêm nay. Anh nhận ra điều đó muộn, sau khi đã ngồi nhìn cuốn sổ thêm một tiếng nữa. Tường phía đông không phát ra âm thanh gì, chỉ có màu vôi trắng ngả vàng dưới đèn bàn, và đường nứt nhỏ chạy từ góc tường xuống gần sàn mà anh đã nhìn nhiều lần đến mức thuộc lòng.
Anh nhặt cuốn sổ lên.
Đi đến bàn làm việc. Đặt cuốn sổ xuống. Nhẹ nhàng, hai tay, như thể sợ làm đau nó.
Rồi anh kéo ghế ra, ngồi xuống, và nhìn cuốn sổ nằm giữa bàn trống trong ánh đèn vàng.
Bên ngoài cửa sổ, trời Sài Gòn vẫn đen. Còn hai tiếng nữa mới sáng. Và lần đầu tiên kể từ khi dọn vào đây, Duy cảm thấy mình không ngồi một mình trong phòng này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →