🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bác Hùng có thói quen cắt móng tay bằng kéo.

Không phải bấm móng tay — kéo. Loại kéo cắt vải nhỏ, lưỡi vàng ố. Mỗi lần Duy đi qua phòng bảo vệ, bác đều đang ngồi với cái kéo đó, cắt từng cái móng chậm rãi như người ta cắt chỉ thừa. Tiếng "tách" đều đặn trong đêm im. Bác không ngẩng đầu khi Duy gõ cửa kính — chỉ liếc mắt, rồi lại nhìn xuống bàn tay.

"Hỏi gì?"

Duy đứng ở cửa. Ngoài sân, đèn cao áp chiếu vệt vàng úa lên mảng tường ẩm. Gần 10 giờ đêm. Anh định về thẳng sau khi mua mì ở tạp hóa góc đường, nhưng chân rẽ vào đây như tự quyết.

"Bác ở đây lâu chưa?"

"Mười bảy năm."

Duy bước vào. Phòng bảo vệ nhỏ, mùi dầu gió và giấy báo cũ. Cái quạt bàn quay số lẻ, gió hướng nào cũng không trúng người. Trên tường dán tờ lịch 2019 chưa gỡ — tháng Chín, hình chùa Hương.

"Bác có nhớ phòng 404 thuê bao nhiêu người không?"

Tiếng kéo ngừng lại.

Bác Hùng nhìn lên lần đầu tiên. Mắt bác nhỏ, sụp mí, nhưng nhìn thẳng theo kiểu người không có gì để giấu — hoặc đã giấu xong từ lâu.

"Tại sao hỏi?"

"Tò mò thôi." Duy kéo ghế nhựa ngồi xuống. "Anh vừa dọn vào. Thấy căn phòng lạ."

"Lạ thế nào?"

"Ngủ không ngon."

Bác Hùng đặt cái kéo xuống bàn. Nhìn Duy một lúc. Rồi kéo ngăn bàn ra, lấy cuốn sổ dày bìa đen — loại sổ kẻ dòng thủ công, chữ bác ghi chi chít, nghiêng hết sang trái.

"Bác ghi lại hết. Ngày vào, ngày ra, phòng nào." Bác lật vài trang. "404... năm ngoái thôi. Từ khi bác về đây đến giờ, cái phòng đó—" Bác dừng lại, đếm bằng ngón tay trên trang sổ. "Bảy người. Năm năm."

Duy tính nhẩm. Năm năm, bảy người. Trung bình chưa đến năm tháng mỗi người.

"Họ chuyển đi vì sao?"

"Người thì công việc. Người thì nhà riêng. Người thì—" Bác dừng lại, nhìn vào sổ. "Cũng không ai nói lý do. Trả chìa khóa, đi thôi."

Duy nhìn những dòng chữ nghiêng trái mà không đọc được. "Trước bảy người đó thì sao?"

Bác Hùng không trả lời ngay. Quạt bàn quay thêm vài vòng. Tờ lịch tháng Chín phồng lên rồi xẹp xuống.

"Từ hồi bà Chi—"

Chuông điện thoại bác reo. Tiếng chuông cũ, nhạc chuông mặc định từ thời Nokia, chói lên giữa đêm. Bác nhìn màn hình, nhíu mày.

"Bác nghe máy tí."

Duy đứng dậy. "Thôi để bác. Hỏi vậy thôi."

Anh ra khỏi phòng bảo vệ trong lúc bác Hùng bắt máy, giọng chuyển sang tiếng miền Trung — ai đó gọi từ nhà. Câu cuối Duy còn nghe được trước khi cửa kính khép lại là "ừ, bác khỏe, đừng lo" — giọng người quen nói câu đó nhiều đến mức không còn ý nghĩa.

Lên đến tầng bốn, Duy không vào phòng ngay.

Anh đứng ở hành lang, tựa lan can, nhìn xuống sân trong. Bóng đèn phòng bảo vệ vẫn sáng. Bác Hùng vẫn đang nói chuyện, bóng bác đổ dài qua ô cửa kính.

Từ hồi bà Chi—

Một cái tên. Chỉ một cái tên, chưa thành câu, rồi bị cắt ngang như trang sách bị rách đúng chỗ quan trọng nhất.

Duy vào phòng. Mở laptop. Không phải để làm việc — lần đầu tiên trong nhiều tuần anh mở máy không phải vì deadline.

Gõ vào ô tìm kiếm: Chi phòng 404 quận 4.

Kết quả trả về toàn bất động sản. Căn phòng 404 quận 4 cho thuê giá rẻ. Diện tích 25m2. Liên hệ ngay.

Anh thêm từ khóa: Chi freelance writer quận 4.

Không có gì.

Chi nhà trọ Nguyễn Khoái.

Không có gì.

Duy đẩy laptop ra, nằm ngửa nhìn trần. Bóng đèn 404 vẫn hơi vàng, hơi rung — cái bóng anh đã định thay từ tuần đầu nhưng cứ quên. Trong ánh sáng đó, những vết loang trên trần trông như bản đồ một nơi không có tên.

Anh lấy cuốn sổ tay ra — thứ anh dùng để ghi bug, ghi task, ghi những thứ cần nhớ mà không muốn lưu trong máy. Ghi xuống: 7 người / 5 năm / trung bình 5 tháng.

Rồi ghi thêm một dòng, chữ nhỏ hơn, nhấn bút xuống giấy như muốn giữ lại: Chi. Ai là Chi?

Anh gạch chân hai lần.

1 giờ 17 phút sáng.

Duy biết vì anh vừa nhìn đồng hồ góc màn hình trước khi đóng laptop. Anh không ngủ được — không phải vì lo lắng, mà vì cái trạng thái anh hay gọi là "não còn tab mở". Không có gì cụ thể đang chạy. Chỉ là không tắt hết được.

Anh nằm yên. Phòng tối. Máy điều hòa nhà bên vọng qua tường — tiếng vo ve đều đều như ai đó đang thở ngủ.

Rồi tiếng gõ đến.

Ba cái. Đều đặn. Từ trong tường, phía đầu giường, đúng chỗ cũ.

Gõ. Gõ. Gõ.

Duy không ngồi dậy ngay. Anh nằm im, đếm trong đầu. Một. Hai. Ba. Không có cái thứ tư. Chưa bao giờ có cái thứ tư.

Anh lăn người, với tay lấy điện thoại, ghi vào ứng dụng ghi chú: 1:17am. 3 tiếng. Đầu giường, tường trái.

Rồi anh gõ thêm: Tường trái — phòng nào liền kề?

Anh nhìn chằm chằm vào câu hỏi đó một lúc. Tầng bốn. Phòng 404. Tường trái.

403.

Anh đặt điện thoại xuống. Nhìn lên trần. Bóng đèn đã tắt nhưng ánh đèn đường vẫn lọt qua khe cửa, vẽ một vệt sáng hẹp ngang sàn phòng như đường kẻ phân chia.

Tiếng gõ không lặp lại. Không có gì lặp lại. Chỉ còn tiếng máy điều hòa nhà bên, tiếng xe tải xa ngoài đường, và khoảng im mà Duy đã quen gọi là đêm — nhưng đêm nay nó có hình dáng khác, như thể ai đó vừa để lại một câu hỏi giữa phòng rồi bước ra, không đóng cửa.

Chi. Ai là Chi?

Anh nhắm mắt. Chữ đó vẫn còn đó sau mí mắt, trắng trên nền đen, như tên một file lỗi mà hệ thống không tìm thấy — nhưng không chịu xóa đi.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →