🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Cái vòi nước ở bếp chung tầng bốn hay nhỏ giọt. Không đều. Cứ ba giọt liền thì dừng, rồi lại ba giọt — như thể ai đó ở trong đường ống đang gõ nhịp bằng ngón tay.

Châu để ý điều đó khi mở tủ lạnh chung lấy chai nước của mình. 4 giờ 12 phút sáng. Ca trực vừa kết thúc lúc 3 giờ rưỡi, cô đi bộ về mất gần bốn mươi phút vì không muốn ngồi xe ôm công nghệ với người lạ vào giờ này. Giày vẫn còn mùi thuốc khử trùng.

Cô không ngờ bếp đã có người.

Anh ngồi ở bàn nhỏ sát cửa sổ, laptop mở nhưng không nhìn màn hình. Tay cầm cốc cà phê nguội, mắt nhìn ra ngoài — bên dưới là con hẻm tối, chỉ có một bóng đèn vàng leo lét trước căn nhà đối diện. Anh không quay lại khi cô bước vào. Chỉ nói, giọng phẳng như người đang đọc số liệu:

"Chai nước thứ hai từ trái sang. Có tên dán bên ngoài."

Châu dừng tay. "Bạn thấy tôi vào?"

"Phản chiếu trên màn hình." Anh chỉ vào laptop. "Đừng lo, tôi không nhìn đồ của người khác."

Cô lấy chai nước, đứng uống ngay tại chỗ. Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy xa dần rồi mất. Hai người im lặng trong khoảng thời gian đủ lâu để không còn ngượng ngùng nữa, nhưng chưa đủ để thoải mái.

"Anh ở phòng nào?" Châu hỏi, không hẳn vì tò mò.

"404."

Cô nhìn anh lần đầu thật sự — không phải liếc, là nhìn. Anh khoảng hai mươi tám, hai mươi chín, tóc hơi dài chạm tai, có vẻ như chưa ngủ từ hôm qua. Cái kiểu không ngủ không phải vì bận mà vì không ngủ được.

"Tôi ở 403," cô nói. "Châu."

"Duy."

Xong phần giới thiệu. Châu kéo ghế ngồi xuống, không hỏi xin phép. Đứng uống nước một mình lúc bốn giờ sáng còn kỳ hơn ngồi với người lạ.

Họ ngồi thêm mấy phút. Duy gõ vài dòng code, xóa đi, gõ lại. Châu nhìn vòi nước nhỏ giọt — đều đặn, ba cái rồi dừng.

"Anh có nghe tiếng gõ không?" cô hỏi. Không có ý định hỏi. Câu đó tự ra khỏi miệng.

Duy dừng gõ.

Im lặng kéo dài đúng ba giây — Châu đếm, thói quen từ phòng cấp cứu, nơi cô học cách đo mọi thứ bằng thời gian.

"Mấy giờ?" anh hỏi.

"Khoảng một, hai giờ sáng. Ba tiếng. Đều nhau." Cô đặt chai nước xuống bàn. "Từ phía tường."

Duy xoay người lại, lần đầu nhìn thẳng vào mặt cô. Có gì đó trong mắt anh — không phải hoảng hốt, là nhận ra. Kiểu nhận ra của người vừa tìm thấy một mảnh ghép hình còn thiếu.

"Tường phía nào?"

"Tường chung với phòng 404."

Anh không nói gì. Mở điện thoại, lướt lên, đọc gì đó, rồi đưa màn hình cho cô xem. Ghi chú. Ngắn, viết vội:

1:53am. 3 lần. Đều đặn. Từ trong tường ra, không phải từ ngoài vào. Gõ lại — không đáp.

Châu đọc hai lần. Đặt điện thoại xuống.

"Tôi nghĩ mình ngủ không đủ giấc," cô nói.

"Tôi cũng nghĩ vậy," Duy nói. "Nhưng tôi đã tra ống nước, tra chuột, tra giãn nở nhiệt. Không khớp." Anh nhìn lại màn hình laptop. "Ba tiếng, đều nhau, một giờ rưỡi đến ba giờ sáng. Ống nước không gõ theo nhịp. Chuột không lịch sự đến vậy."

Cô không cười. Không phải vì không buồn cười — mà vì câu đó đúng theo cái cách mà cô không muốn nó đúng.

"Đêm đầu tiên tôi tưởng nhà dưới," Châu nói chậm. "Đêm thứ hai tôi áp tai vào tường. Tiếng gõ to hơn." Cô nhìn tay mình. "Đêm thứ ba tôi không ngủ được. Không phải vì sợ. Vì... nghe có ai đó muốn nói gì đó mà không biết nói thế nào."

Duy không trả lời ngay. Cái kiểu im lặng của anh không phải không có gì để nói — là đang xử lý, như máy tính chạy ngầm.

"Mấy lần cộng lại," anh cuối cùng nói, "là bao nhiêu đêm?"

"Từ khi tôi dọn vào. Gần hai tuần."

"Tôi dọn vào tuần trước." Anh nhìn về phía hành lang. "Năm đêm. Bốn lần nghe."

Ở cuối hành lang, bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy một cái rồi thôi — cái tật cũ của tòa nhà, mọi người đã quen. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cả hai đều nhìn ra.

Bà Năm ngồi ở chiếc ghế nhựa đặt trước phòng 402 — như mọi đêm, như hai mươi lăm năm nay. Bà ngồi thẳng, hai tay đặt lên đùi, nhìn về phía bếp. Không rõ bà ngồi đó từ lúc nào.

Châu đứng dậy. "Bà Năm." Giọng cô nhỏ lại, không hẳn vì sợ đánh thức người khác. "Bà có nghe thấy không? Tiếng trong tường đó."

Bà Năm không trả lời ngay. Trong ánh đèn huỳnh quang vàng vọt, khuôn mặt bà giống một tấm ảnh cũ — rõ nét nhưng thuộc về thời gian khác.

Rồi bà gật đầu.

Một lần. Chậm rãi.

Châu mở miệng định hỏi thêm — bà nghe bao lâu rồi, bà biết gì không, có chuyện gì ở phòng đó không — nhưng bà Năm đã đứng dậy. Không vội, không chậm. Đúng cái tốc độ của người đã quyết định xong trước khi được hỏi. Bà bước vào phòng 402, khép cửa lại.

Không khóa. Chỉ khép.

Tiếng then cửa nhỏ đến mức Châu không chắc có nghe hay không.

Hai người ở lại bếp. Vòi nước nhỏ thêm ba giọt, rồi dừng.

Duy nhìn vào cốc cà phê nguội của mình, không uống. "Bà ấy biết," anh nói. Không phải câu hỏi.

Châu nhìn về phía cửa phòng 402 — khép im, không có ánh đèn lọt ra từ khe dưới. Bà Năm không bật đèn.

"Bà ấy biết từ lâu rồi," cô nói.

Và cái điều cô không nói ra — điều nằm lại trong họng như một mảnh xương nhỏ — là bà Năm gật đầu nhưng không ngạc nhiên. Không một chút. Kiểu không ngạc nhiên của người đã chờ câu hỏi đó suốt hai mươi mấy năm, và vẫn chọn đứng dậy bước vào trong khi nó còn chưa được hỏi hết.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →