Tiếng gõ thứ ba vừa tắt thì Duy đã đặt tay lên tường.
Không phải tay trái, không phải lòng bàn tay — anh dùng đầu ngón tay, ấn nhẹ vào mảng tường giữa cửa sổ và đầu giường, chỗ mà ba đêm trước anh nghe thấy lần đầu tiên. Tường lạnh hơn anh tưởng. Dưới ngón tay là thạch cao cũ, lớp sơn trắng ngả vàng đã nứt thành những đường nhỏ như gân lá. Anh đứng yên, lắng.
Không có gì.
1:53 sáng. Màn hình laptop vẫn bật sau lưng, đổ ánh xanh lên sàn xi măng. Duy vừa gõ xong một đoạn code khi tiếng gõ đến — ba cái, đều đặn, dứt khoát như ai đang dùng khớp ngón tay gõ vào mặt bàn. Lần đầu nghe, anh tưởng là ống nước co giãn. Lần thứ hai, anh tưởng nhà trên. Đêm nay là lần thứ năm, và anh không còn tưởng gì nữa.
Anh áp tai vào tường.
Tường lạnh chạm vào tai anh như một cái gì đó đang thở. Không — không phải thở. Chỉ là lạnh. Duy đứng như vậy hai phút, mắt mở nhìn vào khoảng trống trước mặt. Phòng này không có tranh, không có lịch, không có gì trên tường ngoài một cái đinh han gỉ mà người thuê trước bỏ lại. Anh nhìn cái đinh đó và nghĩ, lần đầu tiên kể từ ngày dọn vào, rằng ai đó đã từng treo thứ gì đó ở đó.
Ba cái. Đều đặn.
Lần này anh nghe rõ hơn bao giờ hết, vì tai anh đang áp vào tường, vì không có gì chen vào giữa anh và nguồn âm thanh ngoài mấy chục phân thạch cao và gạch. Và đó là điều khiến tay anh bỗng lạnh hơn cả tường.
Tiếng gõ đến từ bên trong.
Không phải bên kia tường — không phải từ phòng nào đó, không phải hành lang, không phải đường ống chạy dọc theo mặt ngoài. Từ bên trong. Như thể có gì đó nằm giữa lớp gạch và lớp thạch cao, và nó đang gõ ra ngoài.
Duy nhấc đầu khỏi tường. Anh đứng nhìn nó một lúc, kiểu nhìn mà anh thường dùng khi đọc một đoạn lỗi không hiểu — không hoảng, chỉ là tạm dừng để xử lý.
Rồi anh gõ lại.
Ba cái. Đều đặn. Dùng khớp ngón giữa, gõ vào đúng chỗ anh vừa áp tai.
Không có gì đáp.
Anh chờ ba mươi giây, gõ thêm lần nữa. Vẫn không có gì. Chỉ có tiếng tivi từ tầng trên — ai đó xem phim đến giờ này — và tiếng xe máy ngoài đường xa dần như sóng nước.
Anh lấy điện thoại. Gõ vào ứng dụng ghi chú: 1:53am. 3 lần. Đều đặn. Từ bên trong tường — không phải bên kia. Không có tiếng đáp khi gõ lại.
Sau đó anh ngồi xuống sàn, lưng dựa vào mặt tường đối diện, và mở Google.
tiếng gõ trong tường ban đêm
Kết quả đầu tiên: ống nước giãn nở khi nhiệt độ thay đổi. Kết quả thứ hai: chuột, mối, mọt gỗ. Kết quả thứ ba: một diễn đàn tâm linh mà anh không click vào.
Anh đọc hết bài về ống nước. Bài giải thích rằng hệ thống ống đồng hoặc thép, khi nhiệt độ ban đêm xuống, sẽ co lại và tạo ra tiếng bụp hoặc tiếng gõ. Thường xảy ra sau nửa đêm. Thường thành nhóm 2-3 tiếng.
Anh gõ thêm vào ô tìm kiếm: tiếng gõ trong tường nhà cũ không phải ống nước
Không có kết quả nào thực sự hữu ích. Có bài về mọt gỗ gõ đầu vào gỗ để tìm bạn tình — nghe nực cười. Có bài về hệ thống điện cũ. Có bài về nền móng lún.
Duy đặt điện thoại xuống.
Anh biết đây không phải ống nước. Ông nước không gõ ba cái đều nhau rồi dừng. Ống nước không chờ đến 1:53 sáng đúng mỗi đêm. Ống nước không tạo ra cảm giác kỳ lạ như thể có ai đó ở trong tường đó đang chờ mình nhận ra.
Anh nhìn lên màn hình laptop. Đoạn code đang chờ anh hoàn thành, deadline là sáng mai, khách hàng ở Singapore chưa bao giờ hỏi anh có ổn không chỉ hỏi khi nào xong. Góc dưới màn hình: 2:08 sáng.
Rồi anh nhìn điện thoại.
Không phải để xem giờ. Anh vuốt lên phần thông báo, phản xạ cũ từ hồi còn với Linh — hồi mà điện thoại luôn có gì đó, tin nhắn hỏi anh ăn chưa, ảnh cô ấy chụp ly cà phê buổi sáng, giọng thoại dài năm phút kể chuyện ngày làm việc. Hồi mà anh thường nhìn điện thoại rồi đặt xuống không đọc vì đang bận.
Màn hình trắng. Không có thông báo.
Anh cuộn lên cao hơn, đến phần lịch sử tin nhắn. Cuộc trò chuyện cuối cùng với ai đó không phải công việc là ba ngày trước — Minh, bạn học cũ, hỏi anh có muốn đi uống bia không. Anh trả lời bận, hôm khác. Minh nhắn oke rồi thôi.
Ba ngày.
Duy đặt điện thoại xuống mặt sàn, màn hình úp xuống.
Anh ngồi nhìn tường. Tường vẫn vậy — lớp sơn ngả vàng, những vết nứt nhỏ, cái đinh han gỉ. Ở đây hai mươi mấy năm trước có ai đó cũng ngồi nhìn tường này không? Cũng một mình, cũng giữa đêm, cũng có màn hình sáng sau lưng và không có tin nhắn nào cần đọc?
Anh đứng dậy, trở lại bàn làm việc. Gõ tiếp đoạn code còn dở.
Lúc 2:47, khi anh đang đợi một function compile, tiếng gõ đến lần nữa.
Ba cái. Đều đặn.
Lần này anh không đứng dậy. Anh chỉ dừng gõ, ngồi yên, để tiếng gõ đi vào và đi qua như người ta để tiếng mưa đi vào và đi qua. Không có gì để hiểu thêm. Không có gì để tra thêm. Tiếng gõ đến từ bên trong tường, ba cái đều đặn, và khi anh gõ lại thì không có gì đáp.
Compile xong. Không có lỗi.
Duy nhìn màn hình, rồi bỗng nhớ ra mình đã không ăn tối.
Anh đứng dậy, lấy áo khoác — phòng lạnh hơn anh nhận ra — và mở cửa ra hành lang. Đèn vàng mờ. Cuối hành lang, chiếc ghế mây của bà Năm trống không. Lần đầu tiên trong năm đêm qua, bà không ngồi đó.
Anh nhìn chiếc ghế trống một lúc, rồi quay về hướng bếp chung ở đầu kia hành lang.
Trong tường sau lưng anh, từ bên trong căn phòng 404 vừa đóng cửa, không có tiếng gì nữa. Như thể thứ gì đó vừa nhận ra anh đã bước ra ngoài, và đang chờ anh quay về.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →