🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiếng muỗng chạm vào thành cốc — một tiếng, hai tiếng, ba tiếng đều nhau — rồi im.

Châu dừng lại ở cửa bếp, tay còn đặt trên khung cửa, giày vẫn chưa cởi. Cô đứng đó mà không bước vào, không phải vì do dự, mà vì cô cần một giây để xác nhận rằng điều mình thấy là có thật.

Bà Năm ngồi ở đầu bàn, tóc bạc chải gọn hơn mọi hôm. Duy ngồi đối diện, hai tay ôm cốc cà phê, mắt nhìn xuống mặt bàn như đang đọc một điều gì đó viết trong vân gỗ. Giữa hai người là ấm trà, đĩa bánh mì, và một im lặng không nặng nề — im lặng của hai người đã quen nhau đủ để không cần nói.

Cửa sổ bếp hướng đông. Ánh sáng tháng Sáu lọt vào thành một vệt dài, nằm chéo qua mặt bàn, chạm vào mu bàn tay bà Năm, sáng lên những đốm đồi mồi như đốm nắng trên sông.

"Vào đây," bà Năm nói, không quay đầu. "Còn cà phê."

Châu cởi giày. Đặt túi xuống góc tường. Kéo ghế ngồi — tiếng ghế kéo trên nền gạch vang lên rõ hơn cô nghĩ, và âm thanh đó, một âm thanh bình thường nhất trên đời, bỗng nhiên làm cô muốn ngồi thêm thật lâu chỉ để giữ nó ở đây.

Duy đứng dậy, rót cà phê vào cốc cho cô không hỏi. Bà Năm đẩy đĩa bánh về phía Châu.

Không ai nói gì trong một lúc.

Bên ngoài, Sài Gòn đang thức. Tiếng xe máy bắt đầu nổ ở dưới đường, tiếng ai đó mở cửa sắt ở tầng dưới, tiếng chim hót — thứ âm thanh mà ban ngày không ai nghe thấy vì nó bị mọi thứ khác lấp đi, nhưng bây giờ, lúc này, ngồi trong căn bếp của tầng bốn, Châu nghe thấy rõ.

"Ca tối ổn không?" Duy hỏi, mắt vẫn nhìn xuống cốc cà phê.

"Có một đứa bé xuất viện," Châu nói. "Bảo. Sáu tuổi. Viêm phổi, vào ba tuần rồi."

Bà Năm đặt cốc xuống.

"Xuất viện tốt không?"

"Tốt." Châu nhấp cà phê. "Ba của Bảo chờ từ sáng sớm. Bốn giờ rưỡi đã ngồi ngoài hành lang rồi, trong khi thủ tục chín giờ mới làm. Ngồi đó bốn tiếng rưỡi. Tôi ra hỏi sao không về ngủ, ông ấy nói không ngủ được khi con chưa về nhà."

Duy nghe mà không nói gì. Bà Năm cũng không nói gì. Nhưng bà nhặt miếng bánh mì lên, ăn chậm rãi, như thể câu chuyện đó cần được tiêu hóa cùng với bữa sáng.

"Hôm xuất viện," Châu tiếp tục, và cô không hiểu tại sao mình lại kể — có lẽ vì đây là lần đầu tiên có người ngồi nghe cô kể lúc sáng sớm, "Bảo hỏi tôi: 'Cô ơi, nhà cô có đèn không?' Tôi nói có. Nó gật đầu, nói 'vậy thì không sợ.' Rồi đi theo ba về."

Bà Năm cười. Không phải cười to — một nụ cười nhỏ, giống như cái gì đó mềm ra ở góc miệng.

"Trẻ con," bà nói, "tin rằng đèn sáng là đủ."

"Người lớn cũng vậy thôi," Duy nói. "Chỉ là không dám nói ra."

Châu nhìn anh. Anh vẫn nhìn cốc cà phê, ngón tay xoay xoay cái quai. Ánh sáng từ cửa sổ đổ lên một bên mặt anh, bên còn lại nằm trong bóng — và Châu nghĩ, trong một thoáng không tự kiểm soát được, rằng đây là lần đầu tiên cô thấy Duy không có vẻ đang cố gắng trốn tránh khỏi một nơi nào đó.

Bà Năm rót thêm trà. Tiếng nước chảy vào cốc nghe ấm.

"Hôm qua," bà nói, giọng bình thản như đang kể chuyện thời tiết, "tôi ngủ được hai tiếng."

Châu ngẩng đầu lên.

"Hai tiếng thật không ạ?"

"Thật." Bà cầm cốc trà, ôm trong lòng bàn tay. "Lâu lắm rồi. Từ hồi ông nhà mất." Bà ngừng lại. "Từ trước đó nữa, thật ra."

Không ai hỏi thêm. Không cần hỏi thêm.

Nắng dịch chuyển chậm qua mặt bàn, qua vệt cà phê ai đó vô tình đổ lúc trước chưa lau hết, qua đĩa bánh mì còn lại một miếng, qua tay Duy, tay Châu, tay bà Năm — ba bàn tay trên cùng một mặt bàn, không chạm nhau nhưng nằm trong cùng một vùng sáng.

Lần đầu tiên, tầng bốn có tiếng người nói chuyện vào buổi sáng.

Không phải tiếng TV, không phải điện thoại — tiếng người thật, chậm rãi, đứt quãng như người mới học thở lại sau khi bị nước nhấn xuống quá lâu. Tiếng muỗng khuấy trong cốc. Tiếng ghế dịch chuyển. Tiếng bà Năm nhắc Duy ăn thêm. Tiếng Châu cảm ơn.

Hành lang ngoài kia sáng hơn mọi hôm.

Châu nhận ra điều đó khi đứng dậy lấy thêm bánh từ tủ bếp. Ánh sáng buổi sáng lọt qua cửa sổ hành lang, chiếu thẳng vào đoạn giữa, nơi hai tháng trước cô vẫn chỉ nhìn thấy bóng tối và cửa phòng đóng kín. Hôm nay hành lang không khác — cùng gạch bông cũ, cùng tường ố vàng, cùng bóng đèn chỉ hoạt động ba mươi giây rồi tắt — nhưng nó trông khác.

Hoặc có thể Châu nhìn nó khác.

Cô ngồi xuống. Uống hết cốc cà phê.

Cuối hành lang, cửa phòng 404 khép hờ. Một vệt sáng nhỏ lọt qua khe cửa — từ cửa sổ bên trong chiếu ra ngoài, thay vì từ ngoài chiếu vào.

Tường phòng 404 im lặng.

Không ai nhắc đến tiếng gõ. Không phải vì quên — mà vì có những thứ, khi không còn cần thiết nữa, tự nhiên trở thành một phần của quá khứ mà không cần được tuyên bố. Như cái cách người ta không thông báo lúc nào họ thôi khóc trong đêm. Họ chỉ thức dậy vào một buổi sáng, pha cà phê, và nhận ra mình đã ngủ được.

"Tuần sau tôi trực ca sáng," Châu nói, không biết vì sao lại nói. "Về sớm hơn bình thường."

Duy gật đầu. "Tôi hay dậy sớm."

Bà Năm không nói gì, chỉ nhặt cốc trà lên uống thêm một ngụm.

Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy đã đông hơn. Sài Gòn vào guồng của nó. Tầng bốn của tòa nhà số 7 ngõ Lê Quang Định, quận 4, vẫn là tầng bốn cũ — tường bong sơn, hành lang hẹp, thang máy không có. Nhưng sáng nay, trong căn bếp nhỏ mùi cà phê và mùi nắng, ba người ngồi quanh một cái bàn gỗ cũ.

Ba người cô đơn, đang học cách ngồi cùng nhau.

Và ở cuối hành lang, sau cánh cửa khép hờ của phòng 404, tường im lặng — im lặng theo cái cách của một người đã được nghe thấy, không còn cần gõ nữa.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →