Cậu ta xuất hiện vào lúc sáu giờ mười lăm mỗi sáng, đúng như một cái kim đồng hồ.
Ngân biết vì cô đã ngồi đây đủ lâu để nhận ra. Không phải cô cố tình canh — cô chỉ ngồi, tay cầm ly cà phê, nhìn ra cửa sổ theo cái thói quen đã hình thành từ hồi nào không rõ. Rồi cậu giao bánh mì cứ lặp đi lặp lại đủ nhiều lần cho đến khi trở thành một phần của buổi sáng, như tiếng chim ở công viên góc đường, như mùi ẩm từ vỉa hè trước khi nắng lên.
Cậu đạp xe loại cũ — khung sơn đỏ đã bong tróc từng mảng nhỏ ở giữa, yên xe có buộc một sợi dây màu xanh không rõ dùng để làm gì. Phía sau xe là cái giỏ nhựa to, mỗi sáng chất đầy những túi bánh mì được bọc trong giấy báo hoặc túi nilon trắng. Cậu mặc áo phông ghi, đôi khi là áo kẻ sọc xanh — Ngân chưa bao giờ thấy cậu mặc màu khác. Đầu không đội mũ bảo hiểm, tóc hơi dài ở phần sau gáy, bay lất phất khi xe chạy nhanh.
Điều Ngân chú ý nhất là cậu không bao giờ nhìn lên.
Mắt cậu luôn hướng xuống phía trước — vào mặt đường, vào bánh xe trước, vào những con số địa chỉ nằm trên tờ giấy nhỏ mà cậu đôi khi liếc qua trước khi rẽ vào một ngõ hẻm. Cậu không nhìn sang hai bên, không nhìn lên những tòa nhà, không ngước nhìn bầu trời mà vào giờ này thường còn đang chuyển từ xám sang hồng. Cậu đạp xe như thể cả thế giới chỉ là một đường thẳng cần đi qua càng nhanh càng tốt.
Ngân hiểu cảm giác đó.
Không phải hiểu theo kiểu đồng cảm xã giao — hiểu như người từng sống trong cùng căn phòng, dù căn phòng đó là bên trong mình. Có một giai đoạn cô cũng như vậy: đầu cúi, mắt nhìn xuống, đi từ điểm A đến điểm B theo tuyến đường ngắn nhất mà không thấy gì ở giữa. Không thấy cái cây bên lề đường đang ra hoa vàng, không thấy đứa bé ngồi trước cửa nhà ăn bánh bao mà hai tay dính đầy nhân, không thấy người đàn ông già ngồi đọc báo dưới mái hiên của tiệm sửa xe. Mắt nhìn mà không thấy. Đầu nhận tín hiệu mà không xử lý.
Bác sĩ gọi đó là "thu hẹp trường chú ý". Cô gọi nó là mệt mỏi — một kiểu mệt không phải vì thiếu ngủ, không phải vì làm việc nhiều, mà là kiểu mệt khi thế giới đột nhiên có quá nhiều thứ cần phải cảm nhận và não bộ đơn giản là đóng bớt các cửa lại để tiết kiệm năng lượng.
Khi đó, cô đi bộ từ nhà đến văn phòng mỗi sáng và không nhớ được mình đã đi qua những gì.
Bây giờ cô ngồi đây. Nhìn ra cửa sổ. Đếm những buổi sáng.
Hôm nay trời âm hơn mọi khi. Mây thấp, màu xám xịt nhưng chưa đủ để mưa. Không khí có mùi đất ẩm — cái mùi Ngân thích từ nhỏ, khi bà ngoại còn hay đưa cô ra vườn sau mưa để nhặt những con sâu đất màu hồng trên mặt đất ướt. Bà nói đất ướt thở ra, và hồi đó Ngân tin. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy hợp lý theo cách nào đó.
Ngân kéo chăn lên ngang ngực — cô vẫn giữ thói quen này dù đã hết mùa rét, chỉ là một tấm chăn mỏng, nhưng sức nặng nhẹ nhàng của nó trên đùi cho cô cảm giác có gì đó đang giữ cô lại, giữ cô ở đây, trên cái ghế này, trong buổi sáng này.
Cà phê hôm nay cô pha loãng hơn, vô tình. Chưa tỉnh hẳn khi đong.
Sáu giờ mười ba. Cô nhìn đồng hồ trên điện thoại rồi đặt máy úp xuống.
Sáu giờ mười lăm.
Cậu giao bánh mì xuất hiện ở đầu phố, đúng như mọi khi. Xe đỏ, giỏ đầy, áo phông ghi. Cậu đạp đều tay, không vội không chậm, như thể đã tính toán xong vận tốc cần thiết từ trước khi lên xe.
Ngân nhìn xuống, như mọi khi.
Và lần này cậu nhìn lên.
Cô không rõ tại sao — có thể có tiếng động gì đó, có thể ánh đèn từ căn phòng của cô hắt ra đúng góc, có thể chỉ là một sự trùng hợp không có lý do. Nhưng đúng lúc Ngân đang cúi nhìn xuống thì cậu ngẩng đầu lên, và hai cái nhìn chạm vào nhau qua ô kính cửa sổ tầng ba.
Khoảnh khắc đó chỉ kéo dài chưa đầy một giây.
Cậu gật đầu. Một cái gật nhỏ, gần như không có — nếu không chú ý sẽ tưởng cậu chỉ đang nhìn vào điểm gì đó phía sau cô. Nhưng Ngân chú ý. Cô giơ tay lên, nhẹ thôi, ngón tay hơi cong — không hẳn là vẫy, chỉ là một động tác thừa nhận sự hiện diện.
Rồi cậu cúi đầu xuống và tiếp tục đạp xe. Ngân nhìn theo cho đến khi cậu rẽ vào ngõ hẻm cuối phố và biến mất.
Cô ngồi im một lúc, tay giữ chặt ly cà phê đã nguội.
Điều kỳ lạ không phải là cái gật đầu. Điều kỳ lạ là Ngân cảm thấy nhẹ hơn sau đó — một kiểu nhẹ nhàng không có lý do rõ ràng, như khi một đám mây nhỏ dịch chuyển và ánh nắng chạm được xuống mặt bàn.
Cô tự hỏi cậu giao bánh mì đó tên gì. Cậu học cấp mấy, hay đã đi làm từ lâu. Cậu thích ăn gì vào buổi sáng — có ăn bánh mì không, hay đã chán vì nhìn nó cả ngày. Cậu có ai đợi ở nhà không, hay cậu đạp xe về trong im lặng và nấu cơm một mình.
Cô không biết gì về cậu. Nhưng cô biết cậu xuất hiện vào sáu giờ mười lăm mỗi sáng, không đội mũ bảo hiểm, tóc hơi dài, mắt nhìn xuống. Cô biết cậu không bỏ buổi nào — kể cả hôm trời mưa lớn tuần trước, cậu vẫn đạp xe qua với cái giỏ được bọc nylon thêm bên ngoài. Cô biết cậu có một thói quen, và thói quen đó lặp đi lặp lại đủ để cô nhận ra.
Đó cũng là một dạng biết nhau. Không tên, không lời, nhưng biết.
Ngân nghĩ đến bà Hoa ở tầng dưới — người mà Ngân chưa bao giờ nói chuyện quá hai câu nhưng biết rằng mỗi chiều thứ Tư bà đem phơi khăn màu tím ra ban công, và mỗi sáng Chủ Nhật bà pha cà phê trước khi trời sáng vì mùi cà phê bay lên đến tầng ba. Biết theo kiểu đó. Biết qua những lặp lại nhỏ, những thói quen mà người ta không cố tình chia sẻ nhưng vô tình để lộ ra.
Có một thời gian cô không tin vào những kết nối kiểu này — cô cho rằng kết nối phải có lời, phải có tên, phải có một cuộc trò chuyện và ít nhất một câu hỏi và một câu trả lời. Không có những thứ đó thì chỉ là hai cái bóng đi qua nhau.
Bác sĩ Phượng không đồng ý. Bà nói có những người hồi phục bằng cách học lại cách chú ý đến thế giới xung quanh — không phải bằng cách nói chuyện nhiều hơn hay kết bạn nhiều hơn, mà bằng cách tập nhìn thấy những gì đang có ở đó. Cái cây. Đứa bé ăn bánh bao. Người đàn ông đọc báo.
Hay cậu giao bánh mì vào sáu giờ mười lăm sáng.
Cô nhớ lại một buổi sáng cách đây khoảng năm tháng, khi cô lần đầu ngồi vào cái ghế này sau khi dọn về căn hộ thuê. Hôm đó cô chưa có đồ đạc gì, chỉ có cái ghế và một cái chăn mỏng và một túi quần áo. Cô ngồi nhìn ra cửa sổ không phải vì thích nhìn mà vì không biết làm gì khác. Người ta bảo đừng nằm nhiều. Bác sĩ bảo hãy có ánh sáng. Mẹ bảo ăn đi, uống thuốc đi, ra ngoài đi. Cô không làm được bất kỳ điều nào trong số đó một cách thoải mái, nên cô làm điều dễ nhất: ngồi gần cửa sổ, để ánh sáng chạm vào mình mà không cần phải làm gì thêm.
Hôm đó cô không thấy gì đặc biệt. Chỉ là phố xá bình thường, người đi làm, xe cộ, tiếng còi. Cô ngồi khoảng hai mươi phút rồi vào trong nằm.
Nhưng cô đã ngồi xuống. Đó là điểm bắt đầu.
Ngân không biết mình đã thay đổi nhiều hay ít. Những thay đổi bên trong người ta thường không đo được theo kiểu thẳng hàng. Nhưng cô biết rằng buổi sáng hôm nay, khi cậu giao bánh mì nhìn lên và cô giơ tay nhẹ, cô cảm thấy có mặt ở đây. Không phải đang trôi qua buổi sáng, không phải đang chờ cho buổi sáng qua đi — mà đang thực sự ở đây, trong khoảnh khắc này, trong căn phòng với mùi cà phê nhạt và chăn mỏng và tiếng xe từ phố dưới.
Có mặt. Đơn giản vậy thôi. Nhưng một thời gian không đơn giản chút nào.
Trước khi đứng dậy, Ngân nhìn ra phố thêm một lúc.
Con phố lúc này đã đông hơn — người đi chợ sớm, xe ôm công nghệ đợi cuốc, mấy đứa trẻ mặc đồng phục đi học với bình nước trên tay. Đời sống bình thường của một buổi sáng bình thường. Cô nhìn và thấy. Không phải tất cả đều đẹp, không phải tất cả đều ý nghĩa — nhưng cô thấy.
Cậu giao bánh mì đã đạp xe đến nhà ai đó rồi. Có người mở cửa nhận túi bánh mì còn ấm, có thể cảm ơn một tiếng hoặc không. Cậu ghi vào sổ, lấy tiền hoặc không lấy vì khách đã trả trước. Rồi cậu lên xe, đầu cúi xuống, tiếp tục đến điểm kế tiếp.
Ngân tự hỏi liệu cậu có nhớ đến khoảnh khắc vừa rồi không. Có lẽ không — một cái gật đầu nhỏ qua cửa sổ tầng ba không phải là thứ người ta mang theo cả ngày. Nhưng có lẽ có, theo một cách nào đó. Người ta hay nhớ những thứ không ngờ.
Cô đứng dậy, gấp chăn, mang ly cà phê vào bếp đổ đi.
Buổi sáng vẫn còn dài. Còn thuốc cần uống, còn tin nhắn cần trả lời, còn bài tập thở mà bác sĩ dặn làm mỗi ngày và cô hay quên mỗi ngày. Nhưng trước tất cả những thứ đó, cô đã ngồi xuống, đã nhìn ra ngoài, đã thấy một người đang đạp xe qua phố và được thấy lại trong một giây ngắn ngủi.
Đủ rồi. Hôm nay đủ rồi.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời bắt đầu sáng lên theo cái cách chậm rãi và không chờ ai — xám nhạt ra, rồi trắng, rồi hơi vàng ở phía chân mái nhà đối diện. Mây thấp vẫn còn đó nhưng bớt nặng hơn, như thể đêm qua chúng đã giữ nước quá lâu và bây giờ đang từ từ buông ra.
Ngân để bàn tay lên mặt kính cửa sổ một giây, cảm nhận cái lạnh nhẹ từ phía ngoài thấm qua.
Rồi cô bước vào ngày.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 10 →