🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có những buổi sáng cơ thể không chịu dậy.

Không phải vì mệt. Mệt thì Ngân biết — cái mệt sau một ngày dài, sau đêm ngủ chập chờn, sau cơn sốt nhẹ mà người cứ bã ra. Cái mệt đó có nguyên nhân, có điểm kết thúc, có thể giải thích với ai đó chỉ bằng một câu. Cái này khác. Cái này không có tên gọn gàng trong ngôn ngữ thông thường — nó chỉ có trong những cuốn sách y khoa với thuật ngữ dài dòng, và trong cơ thể của những người đã từng nằm y như Ngân đang nằm lúc này, nhìn lên trần nhà, không thể giải thích tại sao mình không thể ngồi dậy.

Bác sĩ Hà gọi nó là triệu chứng. Một từ lạnh lẽo cho một thứ rất ấm áp theo kiểu xấu xa của nó — nó bao bọc Ngân từ bên trong, như chăn bông ướt đẫm nước, nặng và ngột ngạt và không thể cởi ra bằng tay.

Ngân nằm nhìn vệt sáng trên trần.

Ánh sáng buổi sáng qua khe màn in lên trần nhà một đường vàng nhạt, nghiêng chừng hai mươi độ. Cô biết đường đó sẽ dịch chuyển theo giờ. Bảy giờ nó ở chỗ này. Tám giờ nó sẽ bò sang phải một chút. Chín giờ nó sẽ nhạt dần khi mặt trời leo cao hơn và ánh sáng không còn xiên vào cửa sổ nữa. Cô đã quan sát đủ nhiều lần để thuộc lòng lịch trình của ánh sáng, cái thứ duy nhất trong căn phòng này chuyển động mà không cần cô làm gì.

Ghế bên cửa sổ trống.

Cô biết nó ở đó mà không cần nhìn. Biết theo cái cách người ta biết vị trí của một người thân trong căn nhà — không phải thấy, chỉ là biết, như một tần số quen thuộc mà cơ thể nhận ra. Cái ghế gỗ cũ với lớp sơn bong một mảng ở tay vịn bên trái. Cái gối nhỏ cô mua ở chợ cuối tháng trước, màu xanh rêu, nhồi bông vừa đủ để tựa lưng mà không mềm quá. Tách cà phê sẽ không có ở đó sáng nay vì cô không pha.

Phố vẫn chạy bên dưới.

Cô nghe thấy — tiếng xe máy đầu tiên đã qua từ lúc trời còn tờ mờ, tiếng còi xe lúc sáu rưỡi khi ngã tư bên dưới bắt đầu kẹt nhẹ, tiếng người bán bánh mì đẩy xe qua với cái chuông lắc lắc mà cô chưa bao giờ thấy mặt nhưng thuộc giọng rao. Thế giới không hỏi cô có sẵn sàng chưa trước khi bắt đầu ngày mới. Thế giới không chờ.

Kỳ lạ thay, hôm nay điều đó không làm cô buồn hơn.

Ngân nhắm mắt lại.

Cô nhớ hồi còn nhỏ, có một lần bị sốt cao và nằm liệt giường ba ngày. Mẹ vào hỏi có cần gì không, cô lắc đầu. Mẹ đặt khăn ướt lên trán rồi ra ngoài. Cô nằm nghe tiếng cuộc sống trong nhà tiếp diễn — tiếng bát đũa, tiếng tivi, tiếng ba ho nhẹ ngoài hành lang — và thấy một thứ gì đó rất yên. Không phải hạnh phúc. Chỉ là... được phép nằm đó mà không phải làm gì.

Bây giờ không ai đặt khăn ướt lên trán cô. Không ai hỏi có cần gì không. Cô sống một mình và cái đó là lựa chọn của cô — cô đã chọn nó vào cái tuổi hai mươi tám khi mọi người xung quanh bắt đầu hỏi tại sao chưa có người yêu, và cô nhận ra câu trả lời thật sự là vì tôi cần yên tĩnh hơn tôi cần bất kỳ ai. Nhưng sáng nay, nằm với cái trọng lực kỳ lạ đó đè lên ngực, cô nghĩ đến bàn tay mẹ đặt khăn lạnh lên trán mình, và cô thở dài.

Không phải tiếc nuối. Chỉ là nhớ.

Bên ngoài cửa sổ — mà cô không nhìn thấy từ chỗ nằm, chỉ nghe và hình dung — người đàn bà tầng dưới đang tưới cây. Cô biết vì nghe tiếng nước chảy, tiếng bình tưới chạm vào chậu sứ, và đôi khi tiếng bà khẽ hát một câu gì đó không rõ lời. Bà tưới cây mỗi sáng, không kể trời nắng hay âm u. Cô không biết tên bà. Chưa bao giờ nói chuyện với bà. Chỉ nhìn từ cái ghế bên cửa sổ, tuần này qua tuần khác, và dần dần bà trở thành một phần của buổi sáng — như tách cà phê, như vệt sáng trên trần, như tiếng Minh Chạy Trễ cách đây mười lăm phút.

Minh Chạy Trễ đã đi qua rồi. Cô nghe tiếng bước chân hối hả trên vỉa hè lúc bảy giờ mười hai, đúng giờ, đúng nhịp, cái người mà cô chưa bao giờ thấy mặt rõ nhưng đã đặt tên trong đầu từ tuần thứ ba. Hôm nay anh ta cũng không biết rằng Ngân đang nằm trên giường nhìn trần nhà thay vì ngồi trên ghế quan sát anh ta lật đật qua ngã tư. Anh ta không biết cô tồn tại. Và cô chỉ biết anh ta qua tiếng bước chân.

Tất cả những người đó đang sống ngày của họ.

Và điều đó, sáng nay, không làm cô thấy mình bị bỏ lại.

Bác sĩ Hà có nói một câu mà Ngân hay nghĩ lại. Không phải câu về thuốc, không phải câu về liệu trình, không phải những câu mang tính lâm sàng mà Ngân ghi vào cuốn sổ nhỏ giữ trong túi áo. Câu đó đơn giản hơn, nói vào cuối buổi tháng trước khi Ngân kể rằng có những sáng cô không thể làm gì cả và cô thấy có lỗi vì điều đó.

"Không làm gì cũng là làm một việc. Khi cơ thể cần nghỉ theo cách đó, nằm xuống là đang làm đúng việc cần làm."

Ngân không tin ngay lập tức. Câu đó nghe có vẻ như kiểu an ủi dễ dãi mà người ta nói để người kia thấy đỡ tội lỗi hơn. Nhưng bác sĩ Hà nói nó với giọng bình thản đến mức Ngân không tìm thấy chỗ nào để phản bác. Không phải giọng thương hại. Không phải giọng của người đang cố thuyết phục. Chỉ là một thực tế được nói ra.

Sáng nay Ngân nghĩ đến câu đó và không biết mình đã tin hay chưa. Nhưng cô nằm đó mà không thấy tội lỗi như mọi lần. Chỉ thấy nặng. Chỉ thấy trần nhà trắng và vệt sáng dịch chuyển chậm và tiếng phố chạy bên dưới và tất cả những thứ đó cùng tồn tại một lúc mà không cần cô phải làm gì với chúng.

Có lẽ đó là một dạng tin.

Ngân không nhớ mình đã ngủ thiếp đi lúc nào.

Khi tỉnh dậy, vệt sáng trên trần đã biến mất — trời đã leo qua cái góc mà ánh sáng không xiên vào cửa sổ được nữa. Cô ngó sang đồng hồ. Chín giờ mười bảy. Cô đã nằm gần hai tiếng rưỡi kể từ khi thức.

Cô ngồi dậy chậm.

Không phải vì cơ thể đã sẵn sàng hoàn toàn. Chỉ là cái trọng lực kia đã nhẹ bớt đủ để cô ngồi được, như thủy triều xuống sau khi đã lên đầy. Cô ngồi trên mép giường một lúc, bàn chân chưa chạm đất, tóc rối một bên vì nằm đè. Trong gương nhỏ trên bàn, cô thấy mặt mình — hơi sưng mắt, vệt gối in trên má, cái mệt nhìn thấy được dù cô vừa ngủ thêm.

Cô đứng dậy. Đi vào bếp. Đun nước.

Không phải pha cà phê vì đã quá muộn cho cà phê buổi sáng, sẽ làm cô khó ngủ tối. Cô pha trà gừng — loại túi lọc mua ở siêu thị, không fancy, nhưng mùi gừng khi pha nóng có cái gì đó khiến cô thấy mình đang chăm sóc bản thân theo cách nhỏ và cụ thể và thật.

Rồi cô mang tách trà ra ghế bên cửa sổ.

Ngồi xuống. Kéo chân lên. Tựa lưng vào gối xanh rêu.

Bên dưới phố đã qua giờ cao điểm, người thưa hơn, xe chậm hơn. Cây xanh trước cửa hàng tạp hóa đầu phố lấp lánh trong nắng sáng muộn. Người đàn bà tầng dưới đã tưới xong cây từ lâu, ban công bà trống và yên. Minh Chạy Trễ đã đến chỗ cần đến, hay vẫn đang chạy trễ ở đâu đó mà Ngân không biết.

Cô nhấp một ngụm trà. Gừng cay nhẹ trên lưỡi. Hơi nóng lan xuống họng.

Buổi sáng đã qua gần hết mà cô ngồi trên ghế được vỏn vẹn mười phút. Hôm nay không phải ngày của cái ghế bên cửa sổ — hôm nay là ngày của trần nhà và vệt sáng và cái trọng lực không tên. Nhưng cuối cùng cô vẫn đến đây. Chậm hơn. Muộn hơn. Với tách trà thay vì cà phê.

Vẫn đến.

Ngân nhìn ra phố và không nghĩ gì đặc biệt. Chỉ ngồi. Chỉ thở. Chỉ để mặt trời buổi sáng muộn chạm vào mu bàn tay đang giữ tách trà, ấm từ bên trong và ấm từ bên ngoài cùng một lúc.

Có những buổi sáng chỉ cần vậy thôi.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →