🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngân tìm thấy gói cà phê phía sau hộp đường, ở góc tủ bếp mà cô ít khi mở. Nó nằm đó từ hồi nào không rõ — có thể trước tháng Ba, có thể trước cả cái ngày cô ngồi trong phòng khám và nghe bác sĩ nói những từ mà cô đã đọc trên mạng nhưng không nghĩ bao giờ sẽ áp vào mình. Cái gói giấy nâu nhỏ, in tên một tiệm rang xay trên phố Trần Nhân Tông, còn nguyên dây buộc. Ngân đứng cầm nó một lúc trước khi mở.

Mùi ra ngay lập tức. Không phải mùi hăng hay nồng — chỉ là mùi của sáng sớm, mùi của những buổi còn nhớ mình là người hay pha cà phê. Cô từng pha cà phê mỗi ngày, kiểu phin nhỏ, kiên nhẫn ngồi đợi từng giọt. Nhưng hai tháng qua cô chỉ uống nước lọc và thuốc. Không phải vì cô quyết định bỏ cà phê — chỉ là không nghĩ đến nó nữa. Thứ gì cũng cần một chút ham muốn dù nhỏ, mà ham muốn thì cô không có.

Cô mở tủ lấy cái phin cũ. Rửa qua nước, lau khô, đặt lên miệng ly. Những động tác này cô từng làm bằng mắt nhắm, giờ thấy chậm một chút — như người học lại một điều đã biết từ lâu nhưng quên mất thứ tự các bước. Bao nhiêu cà phê? Trước kia cô không cần đo, tay tự biết. Giờ cô xúc một muỗng, nhìn, rồi thêm nửa muỗng nữa.

Nước sôi cô đổ nhẹ, vòng từ trong ra ngoài theo thói quen cũ. Tiếng nước chạm cà phê nhỏ xuống, rồi im. Rồi lại nhỏ từng giọt vào ly thủy tinh bên dưới, từng giọt một, như cái đồng hồ chạy chậm hơn thường lệ.

Ngân đứng đợi.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố còn đang ở cái khoảnh khắc giữa tối và sáng — không tối hẳn vì bầu trời đã có màu xanh xám nhạt ở phía đông, không sáng hẳn vì đèn đường vẫn còn bật. Đêm qua mưa muộn, khoảng mười một giờ, Ngân nằm nghe tiếng mưa gõ vào mái hiên và không ngủ được nhưng cũng không lo lắng gì — chỉ nằm nghe, như nghe một bài nhạc dài không có giai điệu. Sáng dậy mưa đã tạnh từ bao giờ, nhưng mùi của mưa còn đó — mùi đất ẩm, mùi lá vừa được rửa, mùi của không khí sau khi trời xả hết những gì đã giữ lại.

Cà phê nhỏ xong. Ngân nhấc phin ra, đặt lên cái đĩa nhỏ. Không thêm đường, không thêm sữa — cô pha đen như cũ.

Rồi cô mang ly ra ghế bên cửa sổ.

Cái ghế đã quen với hình dạng của cô, hay đúng hơn là cô đã quen với hình dạng của nó — cách lưng ghế hơi ngả ra sau vừa đủ, cách tay vịn bên phải thấp hơn bên trái một chút. Cô ngồi xuống, đặt ly cà phê lên bệ cửa sổ, rồi không uống ngay.

Cô ngửi trước.

Không phải vì ai dạy hay vì cô từng đọc rằng khứu giác kết nối với ký ức nhiều hơn các giác quan khác — cô chỉ thấy mình muốn ngửi. Cầm ly lên, đưa sát mặt, nhắm mắt một giây. Mùi cà phê quyện với mùi mưa còn vướng trên những tán lá cây bên đường, quyện với mùi không khí sớm mát và hơi lạnh của buổi tinh mơ. Không có mùi nào áp đảo mùi nào — chúng cùng tồn tại, như những người quen ngồi chung bàn mà không cần nói chuyện.

Ngân mở mắt.

Cây bên đường vẫn còn đọng nước trên lá. Thỉnh thoảng gió nhỏ đi qua, lá rung, một vài giọt rơi xuống mặt đường ướt và không thành tiếng gì đáng kể. Một con chim đậu lên cành rồi bay đi ngay, như vừa nhớ ra nó có việc khác. Một người đàn ông chạy bộ ngang qua ở dưới, nhịp chân đều, tai nghe nhạc, mắt nhìn thẳng. Thành phố vào giờ này chưa thực sự bắt đầu, chỉ đang khởi động lại sau giấc ngủ — như cái máy tính cũ cần thời gian để mở hết các chương trình.

Cô uống ngụm đầu tiên.

Đắng hơn cô nhớ, hoặc có thể vị giác cô đang nhạy hơn sau hai tháng chỉ uống thứ không có vị. Hơi nóng đi qua cổ họng xuống ngực, không nhanh không chậm, như một thứ nhắc nhở nhẹ rằng cơ thể vẫn còn đó, vẫn đang nhận và phản hồi. Cô uống ngụm nữa. Rồi ngụm nữa.

Không ai nói với cô rằng hồi phục trông như thế nào. Bác sĩ nói về thuốc, về liệu trình, về những dấu hiệu cần theo dõi. Cô đọc thêm nhiều thứ trên mạng, đọc cả những bài người khác chia sẻ — mỗi người một cách khác nhau, như đi cùng một hướng nhưng bằng những con đường không ai giống ai. Cô tưởng tượng hồi phục sẽ có một khoảnh khắc rõ ràng, kiểu như buổi sáng thức dậy và biết ngay rằng hôm nay khác. Nhưng không có khoảnh khắc như vậy. Chỉ có những việc nhỏ, từng việc một, như thể ai đó đang trả lại cho cô những thứ cô đã đánh mất theo từng món một thay vì tất cả cùng lúc.

Tuần trước là việc cô mở cửa sổ thay vì chỉ nhìn qua kính.

Hôm kia là việc cô nghe thấy tiếng chim và nghĩ rằng tiếng chim hay.

Hôm qua cô viết câu đầu tiên vào quyển sổ nhỏ mà bác sĩ gợi ý cô mang về — không phải nhật ký, không cần phải viết mỗi ngày, chỉ là ghi lại khi cô muốn ghi. Câu đó ngắn: Sáng nay trời có mây nhưng không mưa. Cô nhìn nó một lúc sau khi viết xong. Không có gì đặc biệt về câu đó — nhưng cô đã viết nó, và điều đó có gì đó quan trọng mà cô chưa biết gọi là gì.

Bây giờ cô uống hết ly cà phê, đặt xuống, nhìn ra ngoài. Ánh sáng đã thay đổi — bầu trời phía đông nhạt hơn, vàng hơn ở dưới chân mây. Người chạy bộ đã không còn trên đường. Một chiếc xe máy đi qua, rồi hai chiếc, rồi tiếng động bắt đầu dày lên dần như thành phố đang lấy hơi.

Ngân với tay lấy quyển sổ trên bệ cửa sổ. Mở ra trang sau trang đầu tiên. Cầm bút.

Cô ngồi như vậy một lúc — không phải vì không biết viết gì, mà vì muốn chắc chắn rằng điều mình sắp viết là thật. Không phải thật theo nghĩa chính xác hay đúng hay đủ đẹp — thật theo nghĩa cô thực sự nghĩ như vậy, không phải viết vì nghĩ là nên viết.

Rồi cô viết: Cà phê ngon hơn tôi nhớ.

Đặt bút xuống. Đọc lại.

Đó là câu thứ hai trong cuốn sổ. Và là lần đầu tiên cô dùng chữ ngon cho bất cứ điều gì kể từ tháng Ba.

Cô nhớ lại bác sĩ có hỏi, trong một buổi khám giữa tháng: Gần đây có thứ gì khiến em thấy dễ chịu không? Cô ngồi nghĩ rất lâu rồi lắc đầu. Không phải vì cô muốn lắc đầu — mà vì thực sự không có thứ gì. Mọi thứ đều như được nhìn qua tấm kính mờ: vẫn thấy hình, nhưng màu sắc nhạt đi, khoảng cách xa hơn thực tế. Thức ăn có vị nhưng không có ngon. Nhạc có âm thanh nhưng không có hay. Ngủ dậy nhưng không có cảm giác được nghỉ ngơi. Sống nhưng không có cảm giác đang sống.

Ngon là một từ nhỏ. Nhưng trong hai tháng qua nó đã biến mất khỏi ngôn ngữ của Ngân mà cô không nhận ra cho đến khi nó trở lại.

Cô cầm quyển sổ, nhìn hai câu trên hai trang khác nhau — câu về mây, câu về cà phê. Hai câu không liên quan đến nhau, không kể một câu chuyện rõ ràng, không có điểm đầu hay điểm cuối. Nhưng chúng đều là của cô. Cô đã ngồi xuống và viết chúng vì cô muốn, không vì ai yêu cầu, không vì cô nghĩ mình nên.

Bên ngoài, một đứa trẻ chạy qua dưới đường, tiếng dép nhựa bập bùng trên vỉa hè ướt, theo sau là tiếng người lớn gọi tên. Tên gì Ngân không nghe rõ — chỉ nghe cái giọng, vừa lo vừa buồn cười, cái giọng của người quen với việc vừa lo vừa buồn cười cùng lúc. Ngân nhìn theo dù không thấy, vì góc cửa sổ không đủ rộng. Nhưng cô nghe. Cô nghe và cô ở đây.

Ly cà phê đã nguội bên cạnh, còn lại một vệt nâu mỏng ở đáy ly. Mùi vẫn còn — nhạt hơn, nhưng còn. Mùi mưa đêm qua trên lá cây cũng còn — nhạt hơn, nhưng còn. Ánh sáng bên ngoài đã đủ sáng để thành phố bắt đầu nhìn ra như ban ngày.

Ngân gập quyển sổ lại, đặt lên đùi, và tiếp tục ngồi.

Không cần làm gì thêm sáng nay. Cô đã pha cà phê. Cô đã ngồi xuống ghế. Cô đã ngửi mùi cà phê trước khi uống, như thể thứ đó quan trọng — và nó quan trọng, theo một cách mà cô không giải thích được nhưng cũng không cần giải thích. Cô đã uống. Cô đã viết.

Cà phê ngon hơn tôi nhớ.

Đó là đủ cho buổi sáng hôm nay.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →